This is an example of a HTML caption with a link.

48 câu vấn đáp về Pháp môn Niệm Phật - 17

Đăng lúc: Thứ tư - 11/03/2015 08:02 - Người đăng bài viết: Ban Quản Trị
Nghi vấn thứ 17: Chúng sanh từ vô thỉ đến giờ tạo vô lượng tội; đời nay lúc bé đến già, do không gặp thiện tri thức, lại gây thêm nhiều nghiệp ác.
48 câu vấn đáp về Pháp môn Niệm Phật - 17

48 câu vấn đáp về Pháp môn Niệm Phật - 17

Như thế làm sao lại bảo: 'Khi lâm chung mười niệm thành tựu liền được vãng sanh?' Và cái lý 'vượt qua kiết nghiệp ba cõi' làm sao giải thích cho thông?

Lạm bàn: Chỉ vì chúng sinh muôn kiếp chấp tướng mà chẳng hiểu đạo mầu nên mới khởi nghi này. Kinh Niết Bàn đức Phật dạy: "Chúng sinh tạo ác nghiệp ví như bông, tu Phật pháp giống như vàng ròng. Một tạ bông chẳng thể so sánh một lạng vàng ròng."

Đó cũng là lý Nhân ít quả nhiều của đạo Phật vậy.

Do vì đa số người tu hành chưa hiểu hết được giá trị chân chính của Phật pháp nên hay mặc cảm tự ti khởi ra nhiều nghi ngờ.

Tuy nhiên, cũng phải nhắc lại, đối với những người hiểu được giá trị thực sự của Phật pháp, thấy rõ được sự đáng sợ của dòng lũ sinh tử thì lâm chung mười niệm không khó khăn gì. Nhưng đối với những người mang tâm thái hời hợt tu hành, chẳng thấy sự đáng sợ của sinh tử thì như Ngẫu Ích đại sư nói chẳng nhất định được vãng sinh, bởi lẽ điều lành hờ hững khó chống lại tội lỗi tích tập từ vô thỉ.

Trong quyển Mấy điệu sen thanh của thầy Thích Thiền Tâm có câu chuyện:

Có một vị quan Hữu tư tham quân tên Vương Trọng Hồi, từng theo ông Dương Kiệt thọ học pháp môn Niệm Phật, có hỏi rằng: "Làm thế nào để được không gián đoạn?". Ngài Dương Kiệt đáp: "Sau khi đã tin chắc chẳng còn nghi, tức là không gián đoạn!". Trọng Hồi nghe nói lãnh ngộ, vui mừng khấp khởi, từ tạ ra về. Năm sau, Thứ Công làm quan ở Đơn Dương, một đêm mơ thấy Trọng Hồi đến thưa rằng:"Trước kia nhờ ngài chỉ dạy về Tịnh độ, nay tôi đã được vãng sanh, nên đến đây tạ ân!".

Có được niềm tin vào pháp môn Tịnh độ tuy quý nhưng tin suông cũng chẳng có nhều lợi ích. Xưa tạo bao ác nghiệp, ví như kẻ khốn cùng, nay được thiện tri thức chỉ cho pháp Tịnh độ lìa khổ được vui, có thể cắt đứt được dòng sinh tử, ví như có quặng vàng mà chẳng biết luyện thành vàng ròng để dùng thì cũng uổng công. Do đó niềm tin phải được qua trải nghiệm, thử thách, mới trở thành niềm tin kiên cố không lay động; tin rồi phải dũng mãnh hành trì để chứng ngộ được niềm tin ấy thì niềm tin ấy mới là Chánh Tín. Từ Chánh Tín phát ra Chánh nguyện, từ Chánh nguyện dẫn khởi Chánh Hạnh chuyên trì Danh hiệu Phật, lâm chung mười niệm nhất định vãng sinh Tịnh Độ chẳng chút hư dối.

Còn lý "vượt qua kiết nghiệp ba cõi" có thể giải thích bằng hai ý:

Thứ nhất, cõi Tây Phương vốn là Ly cấu Diệu cực Pháp thân Phật [11], vốn chẳng ở trong ba cõi tam thiên [12]. Vãng sinh Tịnh độ tất nhiên là vượt thoát tam giới theo chiều ngang, thân được hóa sinh trong hoa sen chẳng còn cấu nhiễm, nên gọi là "vượt qua kiết nghiệp ba cõi".

Thứ hai, vãng sinh Tây Phương là đới nghiệp vãng sinh. Vì suy cho cùng kiết nghiệp cũng là nhân duyên thiện ác trong ba cõi, vãng sinh Tây Phương tận mắt gặp Phật Di Đà, chứng ngộ Vô sanh pháp nhẫn, lại trở về Ta Bà, do các kiết nghiệp nhân duyên xưa mà độ thoát cha mẹ nhiều đời, kẻ oán người thân, chẳng phải là lòng Đại bi sao?

Trí Giả đại sư dạy:- Những nghiệp chủng lành dữ của chúng sanh từ kiếp vô thỉ đến nay, hoặc ít hoặc nhiều, hoặc yếu hoặc mạnh thật ra vẫn khó biết. Nhưng nếu người nào khi lâm chung gặp thiện tri thức và thành tựu mười niệm, tất kẻ ấy đã có túc thiện nghiệp. Nếu chẳng thế thì thiện tri thức còn không được gặp, huống chi là thành tựu mười niệm? Như ông cho rằng ác nghiệp từ vô thỉ là nặng, mười niệm khi lâm chung là nhẹ; tôi xin đem ba đạo lý để giải thích sự vãng sanh ấy không thuộc về trường hợp khinh trọng, không phải tại công hạnh nhiều ít hay thời gian lâu mau. Ba đạo ấy là: Do bởi tâm, do bởi duyên, và do bởi quyết định.

Do bởi tâm là loài hữu tình khi tạo tội đều từ nơi vọng niệm điên đảo mà sanh, còn lúc niệm Phật lại từ nơi nghe danh hiệu công đức chân thật của Phật A Di Đà mà khởi; một bên hư, một bên thật đâu thể sánh nhau! Ví như một gian thạch thất đóng kín để tối muôn năm, nếu được người mở ra cho ánh sáng mặt trời soi vào, sự tối ấy liền mất; đâu phải vì do tối tăm đã lâu mà không được sáng ư? Người tạo ra tội nhiều kiếp, khi lâm chung thành tựu mười niệm được vãng sanh cũng lại như vậy.

Do bởi duyên là loài hữu tình khi tạo tội đều từ nơi vọng niệm tối tăm điên đảo, duyên theo cảnh giới hư huyễn mà sanh; lúc niệm Phật lại từ nơi nghe danh hiệu công đức chân thật thanh tịnh của Phật Di Đà duyên theo Bồ Đề tâm mà khởi. Như thế, một bên chân, một bên ngụy, đâu thể sánh nhau! Ví như có người bị trúng tên độc, tên ghim sâu, sức độc mạnh, xương thịt nhiễm trọng thương, nếu được nghe được tiếng trống thần dược thì tên tự bắn ra, độc tiêu tan hết; đâu phải vì do tên sâu độc nặng mà không được an lành ư? Người tạo tội nhiều kiếp, khi lâm chung thành tựu mười niệm mà được vãng sanh cũng lại như vậy.

Do bởi quyết định, là loài hữu tình khi tạo tội đều từ nơi gián tâm hoặc hậu tâm; lúc lâm chung niệm Phật lại không có hai tâm đó, mà từ nơi một niệm mãnh liệt trì danh rồi xả mạng, nên được siêu thoát. Ví như sợi dây cực to, cả ngàn người bứt không đứt, nếu có đứa bé cầm gươm Thái A mà chém, dây liền đứt đoạn. Lại như đống củi rất lớn chứa góp từ cả ngàn năm, nếu có người dùng một đốm lửa mà đốt, củi liền cháy hết. Và như có người trọn đời tu mười nghiệp lành ưng được sanh về cõi trời, nhưng khi lâm chung kẻ ấy khởi một niệm tà kiến mạnh mẽ, liền bị đọa vào A Tỳ địa ngục. Nghiệp ác vẫn hư vọng, mà do bởi tâm niệm quyết liệt, còn có thể lấn lướt nghiệp lành một đời, khiến cho chúng sanh bị đọa vào ác đạo; huống chi sự niệm Phật là nghiệp lành chân thật, có người khi lâm chung dùng tâm mãnh liệt trì danh, lại không thể lấn áp ác nghiệp từ vô thỉ ư? Cho nên người tạo tội nhiều kiếp, khi lâm chung dùng tâm mãnh liệt thành tựu mười niệm mà không được vãng sanh, quyết không có lý đó!

Kinh nói: 'Chí tâm niệm một câu A Di Đà, sẽ tiêu diệt được tội nặng nơi đường sanh tử trong tám mươi ức kiếp.' Sở dĩ có sự kiện đó, vì hành giả niệm Phật dùng tâm mãnh liệt nên mới phục diệt được ác nghiệp; nếu khi lâm chung dùng tâm ấy niệm Phật, quyết định sẽ vãng sanh, không còn nghi ngờ chi nữa! Cổ truyền phán định mười niệm khi lâm chung hoàn toàn thuộc về biệt thời ý ( ý nói túc nhân). Lý ấy không đúng. Tại sao thế? -Vì trong Nhiếp Luận nói: 'Nếu chỉ là biệt thời thì duy phát nguyện, toàn không có hạnh.' Tạp Tập Luận nói: 'Nếu nguyện vãng sanh về Cực Lạc liền được vãng sanh, nếu nghe danh hiệu Phật Vô Cấu liền chứng được quả Vô Thượng Chánh Giác, đó mới là biệt thời nhân.' Riêng về người khi lâm chung thành tựu mười niệm là do duyên lành nên được gặp thiện tri thức dạy bảo, lại cũng do tự mình chí tâm thật hành pháp niệm Phật mới có kết quả; nếu chỉ định cho hoàn toàn thuộc về túc nhân, thật đã sai lầm! Nguyện các hành giả nghĩ sâu lý nầy tự sanh lòng kiên cố đừng tin theo dị kiến ma để lạc lối mê.

Từ khóa:

nghi vấn, tri thức

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 61
  • Khách viếng thăm: 58
  • Máy chủ tìm kiếm: 3
  • Hôm nay: 3945
  • Tháng hiện tại: 214069
  • Tổng lượt truy cập: 11864712