Hỏi 1. Khi hộ niệm, chúng ta nên niệm nhanh hay niệm chậm? Theo như các tài liệu hộ niệm của Tịnh Tông Học Hội Úc Châu thì chỉ niệm nhanh khi hành giả đang hấp hối và sau khi tắt hơi 1 lúc. Nhưng em lại không biết rõ ràng là phải niệm nhanh bao lâu. Có người thì lại niệm nhanh suốt 8 hours. Em thấy niệm như vậy rất là tổn hơi, khó mà duy trì lâu dài. Xin sư huynh cho biết ý kiến. Cũng có ý kiến cho rằng niệm nhanh để đẩy thần thức lên hướng thượng, thật ra em cũng không biết có đúng hay không nữa.
Trả lời:
Khi hộ niện cho người bệnh chúng ta nên niệm theo tốc độ của người bệnh là tốt
nhất, nghĩa là người bệnh niệm chậm ta niệm chậm, người bệnh niệm nhanh ta niệm
nhanh. Nếu người bệnh không có quyết định gì cả thì ta nên niệm theo
"Trung đạo", nghĩa là không nhanh không chậm (cỡ chừng 2 giây 1 niệm
là được), không cao quá cũng không trầm quá.
Niệm 4 chữ A-di-đà Phật hay Nammô A-di-đà Phật cũng tùy thuận theo người bệnh. Thông thường nên niệm từng tiếng
rõ ràng là tốt nhất. Tuy nhiên, nhiều người bệnh đã quen theo các âm điệu riêng
thì mình cũng nên cố gắng niệm theo âm điệu của người bệnh.
Nhưng khi niệm theo âm điệu, người hộ niệm phải rất cẩn thận, niệm tiếng rõ
ràng, trong sáng, đừng nên kéo nhừa nhựa quá, hoặc âm thanh mờ đục, để cho
người bệnh nhận rõ được từng tiếng "A ...Di...Đà...Phật" chứ không
phải "A....i...à....ật", hay biến thành âm thanh xa lạ khác! Đây là
sự thực, trong nhiều kinh nghiệm hộ niệm Diệu Âm đã từng gặp qua, chứ không
phải nói đùa.
Nhất là những người HỘ NIỆM nhiều quá, mệt mỏi, buồn ngủ, họ ngủ
gục lúc đang niệm Phật, hoặc đôi khi đang nghĩ ngợi chuyện khác thành ra biến
chữ A-di-đà Phật thành điều gì mà họ đang nghĩ đó. Điều này nguy hiểm cho người
bệnh vì họ sẽ chìm trong những cảnh giới lạ, không niệm Phật được.
Khi người bệnh đang hấp hối, đang lâm chung, nên niệm rõ ràng từng tiếng, niệm chậm
theo hơi thở, và niệm mạnh tiếng để họ cố gắng niệm theo. Lúc đang hấp hối mà
người hộ niệm niệm nhanh quá thì người ra đi có thể nghe theo không kịp.
Có
thể, lúc người bệnh hắc hơi ra (sắp tắt hơi), cứ 1 hơi thở 1 câu "Nam-mô
A-di-đà Phật" hoặc "A-di-đà Phật". Hoặc có người niệm như vầy,
thấy người bệnh hắc ra 1 hơi thì niệm "A...", hắc lần nữa thì niệm
"DI...", rồi "ĐÀ...", rồi "PHẬT...". Mỗi cái hắc
hơi mỗi tiếng. Nói chung lúc hấp hối đều phải niệm chậm để nương cho người bệnh
cố hết sức niệm theo mới tốt.
Khi tắt hơi thì người hộ niệm bắt đầu niệm mạnh, nhanh hơn, đông người hơn một
chút rất tốt. Niệm khoảng 2 tiếng đồng hồ nên thay ca khác. Mỗi lần thay nên
nhớ hồi hướng công đức cho hương linh. Khi thay ca thì ca khác sẽ niệm, niệm
chậm hay nhanh sau đó đều được, nghĩa là trở lại bình thường, tùy theo sức niệm
chung. Chú ý nên niệm đều và thành tâm là được.
Nên nhớ trong giai đoạn hắc hơi ra, người hộ niệm cần khai thị hướng dẫn thường
xuyên, nhắc nhở người bệnh rằng, giờ xả bỏ báo thân đã sắp đến rồi, hãy vui vẻ
lên, hãy buông xả tất cả, mau mau nhiếp tâm niệm Phật, chờ A-di-đà Phật đến
tiếp dẫn.
Đừng để ý đến bất cứ cảnh giới nào khác đang hiện ra, cứ nhiếp tâm
niệm Adiđà Phật, chỉ một lòng theo Adiđà Phật vãng sanh, không theo bất cứ một
ai khác, dù là Phật hay Bồ tát, cha mẹ, v.v...
Ngay lúc tắt hơi nên khai thị nhắc nhở liền, ngắn gọn như: "Bác, cụ,
anh... đã phải bỏ báo thân rồi, mau nhiếp tâm niệm A di đà Phật cầu Phật tiếp
dẫn vãng sanh Tây phương cực lạc". Rồi tiếp tục niệm Phật mạnh lên.
Hỏi 2: Lúc bình thường niệm Phật thì thật ra niệm chậm hay niệm nhanh là tốt?
Trả lời:Tùy theo mỗi người. Đây thuộc về công phu. Có người cảm ứng với cách niệm
thật nhanh, mỗi giờ niệm 10 ngàn câu Phật hiệu mới nhiếp tâm thì tiếp tục niệm
nhanh. Có người niệm chậm tha thiết mới cảm ứng thì cứ niệm chậm. Có người
thích niệm theo máy thì niệm theo máy, có người thích niệm từng tiếng rõ ràng
thì niệm theo từng tiếng rõ ràng. Tất cả đều được. Mỗi cách niệm đều có điểm
mạnh và điểm yếu của nó. Mạnh hay yếu hoàn toàn tùy theo cá nhân.
Chư Tổ có để lại rất nhiều cách niệm là để đáp ứng với nhiều cách cảm ứng của
người niệm Phật. Niệm chậm thuộc về "Phản văn trì danh", nghĩa là lắng
nghe lấy tiếng niệm của mình để nhiếp tâm, phá tạp niệm.
Niệm nhanh như
"Kim cang trì danh" thì niệm rất nhanh, rất khẽ, không còn ra tiếng,
lưỡi chỉ đánh đánh nhẹ vào hai hàm răng thôi, để những chuỗi câu Phật hiệu tiếp
tục không rời, không để kẽ hở cho tạp niệm xen vào. Cách niệm này gíúp cho người
niệm Phật một ngày có thể niệm tới 40 ngàn, 50 ngàn, ...100 ngàn, 160 ngàn câu
Phật hiệu.
Đây là những cách công phu, mình không nên chê bai hay bài bác một cách nào
được. Mỗi người đều hợp theo 1 phương cách riêng để nhiếp tâm. Điều chính yếu
là phải rõ ràng, trong sáng, từng chữ từng câu minh bạch chứ không phải niệm
lấy có, niệm dối.
Hỏi 3: Sư huynh có nói khi cộng tu thì niệm Phật "địa trung" 4 lần,
mỗi lần 20 phút, vậy thì khoảng giữa của mỗi lần thì làm gì? Có phải sẽ tĩnh
tọa không? Tại sao chỉ niệm có 20 phút mà không niệm lâu hơn?
Trả lời: Địa chung chứ không phải địa trung. Đây là phương pháp đã soạn sẵn cho
một buổi cộng tu niệm Phật của Hội Tịnh tông thế giới, phù hợp với thời gian 3
giờ công phu mà thôi chứ không phải là quy tắc bất di bất dịch.
Cách cộng tu 3 giờ này có: tán Liên trì, tụng kinh A-di-đà, tụng chú vãng sanh,
xướng tán Phật A-di-đà, Kinh hành niệm Phật (6 chữ), ngồi xuống niệm Phật (4
chữ), giữa hai thời điạ chung thì có Tịnh niệm (nghiã là niệm thầm trong tâm).
Trong 3 giờ công phu, hầu hết thời gian là niệm A-di-đà Phật, nhưng cách cộng
tu uyển chuyển, người công tu được có lúc đi kinh hành, có lúc ngồi niệm theo
điạ chung, có lúc tịnh niệm, có lúc lạy Phật, có lúc buông thư (tức là lúc thư
giãn cho khỏi mỏi 5 phút) làm cho thời gian trôi qua rất nhanh, ai cũng có thể
theo được, không chán.
Rất hay.
Hỏi 4: Sau khi tụi em niệm được vài tiếng, 3-4
hours gì đó thì g/đ đó có mời 1 vị tới ... vị đó tới thì bắt đầu đụng vào thân thể
của người quá cố, tìm hơi ấm, vẽ chữ lên tay chân v.v... Khi em thấy vậy thì
nhóm tụi em liền rút lui ra về vì cảm thấy không hợp với phương pháp trợ niệm
của TTHH. Sau đó em có nghe các đồng tu khác kể lại là vị đó dùng tay ấn vô
trán của người quá cố suốt buổi, và lúc đó .... CD lên mọi người niệm Phật theo,
niệm rất nhanh.... Vì em cảm thấy phương pháp làm như vậy có thể ảnh hưởng tới
việc vãng sanh....
Trả lời: Trên thế gian này có rất nhiều cách hộ niệm khác nhau. Diệu Âm chỉ
biết cách hộ niệm cho người lâm chung vãng sanh về Tây phương cực lạc của Tịnh tông
học hội, đây cũng Phương pháp của chư Tổ Tịnh Tông ứng dụng xưa nay cứu người
vãng sanh Tây phương cực lạc. P/Pháp này là sự ứng dụng kinh Phật một cách cụ
thể, chính xác và rất đúng theo các kinh A-di-đà, Vô lượng thọ, quán vô lượng
thọ và các kinh đại thừa khác.
Còn những cách hộ niệm khác thì vì không biết cho nên không dám bàn tới! Trước
đây Diệu Âm có đọc qua những cách gọi là trợ niệm rất lạ lùng, ví dụ như người
hộ niệm lấy tay chận động mạch máu chính ở cổ của người bệnh, chỉ cho máu chạy
lên đầu, không cho máu chạy xuống dưới (?). Phải tạo một vết thương cho chảy
máu để thần thức theo đó mà xuất ra, v.v... những phương cách này nghe qua quá
nguy hiểm! Mất tự nhiên! cũng không biết bắt nguồn từ đâu? Nên Diệu Âm quyết
định không dám theo!
Có một sách khác trình bày cho người bệnh nghe đến những cảnh giới rất ghê sợ!
Những người bình thường nghe đến nhiều khi cũng phải sợ rợn tóc gáy huống chi
là người sắp chết. Điều này trái với cách hộ niệm của Tịnh độ tông. Tịnh độ
tông thì làm cho người ra đi an lành, vui vẻ, ứng theo kinh gọi là tâm bất điên
đảo, còn ở đây thì ngược lại. Thấy vậy Diệu Âm không dám theo.
Có nhiều cách gọi là "Hộ niệm", nhưng thực ra hình thức giống là pháp
chiêu hồn, lên đồng, pháp cầu siêu sau khi chết, v.v... chứ không phải hộ niệm
vãng sanh.
Có những pháp hộ niệm người chết, nhưng không phải giúp cho người sắp bỏ báo
thân vãng sanh Cực lạc quốc của Phật Adiđà, mà họ giúp cho ngưòi chết thoát
được cảnh giới xấu nào hay cảnh đó, nhất là ba đường ác, và cầu cho người đó
tái sanh trở lại làm người, hoặc cũng có thể thành các vị Thần (A-tu-la), chứ
không phải về nước cực lạc, v.v....
Tất cả những cách hộ niệm khác lạ này Diệu Âm không biết rõ, nên không dám phê
bình đến. Chư vị muốn biết phải tự tìm hiểu
lấy và nếu đem áp dụng thì đúng hay sai quí vị phải tự chịu trách nhiệm lấy về
vấn đề nhân quả.
Trong đời Diệu Âm đã chứng kiến tận mắt rất nhiều cuộc niệm Phật
vãng sanh, thoại tường tốt bất khả tư nghì, người ra đi theo Adiđà Phật về tây
phương, thật đúng như kinh Phật dạy. Thấy vậy Diệu Âm quyết lòng tin theo pháp
hộ niệm của Tịnh tông và nhiệt lòng tuyên dương pháp này để cứu người vãng
sanh. Quyết lòng không dám thay đổi, cũng không dám hiếu kỳ, hay bắt chước người
khác thí nghiệm những phương pháp lạ.
Nhắc lại, Phương pháp hộ niệm của Tịnh Tông là giúp cho người sắp xả bỏ báo
thân niệm câu Adiđà Phật cầu sanh Tịnh độ. Nếu người đi làm được ba điều
Tín-Nguyện-Hạnh đầy đủ, hơn nữa được trợ niệm cẩn thận thì hình như người nào
cũng ra đi an nhiên, nhiều tướng lành hiện ra bất khả tư nghì. Dựa vào kinh ấn
chứng ta tin tưởng người đó được vãng sanh Cực lạc. Hiện tại ở VN hiện tượng
này đã xảy ra khắp nơi, hàng ngày, thật là một cơ duyên thù thắng cho người VN.
Những điều cấm kỵ căn bản là:
* trong vòng 8 giờ từ lúc tắt thở,
- Không được đụng chạm vào thân xác người chết.
- Không được hiếu kỳ sờ mó, thăm dò hơi nóng
- Người thân kiêng cữ khóc lóc
Trường hợp nêu ra trong câu hỏi này thì thân xác đã bị đụng chạm, bị vẽ vời, bị
ấn vào trán để làm phép gì đó, v.v.... nghĩa là bị đụng chạm quá sớm sau khi
tắt thở. Đây là điều không hợp với cách hộ niệm của Tịnh tông.
Hỏi rằng, đó là phưong pháp gì? Có đúng không? Thần thức được vãng sanh không?
Có bị nạn gì không? Sẽ đi về cảnh giới nào? ... Xin thưa rằng, Diệu Âm không
biết. Chỉ biết chư Tổ Tịnh độ cấm làm như vậy!