Nghe như vầy: Một thời Bà Già Bà ở tại rừng cây ông Kỳ Ðà, vườn ông Cấp Cô Ðộc, nước Xá Vệ. Bấy giờ đức Thế Tôn bảo các Tỳ kheo: - Hãy lắng nghe ta nói về căn bản các pháp.Các Tỳ kheo thưa:
- Dạ
vâng.
Ðức
Thế Tôn bảo:
- Nếu
có ngoại đạo có học thuyết khác đến hỏi các thầy: “Nguồn gốc của các pháp là
gì?”, các thầy phải trả lời với họ: “Các pháp lấy dục làm gốc”. Nếu họ hỏi lại:
- Lấy
gì làm tập khởi?
- Lấy
cánh (xúc) làm tập khởi.
- Lấy
gì làm đồng thú (dẫn khởi)?
- Lấy
thống làm đồng thú.
- Lấy
gì làm hữu?
- Lấy
Niệm làm hữu.
- Lấy
gì làm minh đạo?
- Lấy
tư duy làm minh đạo.
- Lấy
gì làm đệ nhất?
- Lấy
tam muội làm đệ nhất.
- Lấy
gì làm tối thượng?
- Lấy
trí tuệ làm tối thượng.
- Lấy
gì làm chắc thật?
- Lấy
giải thoát làm chắc thật.
- Lấy
gì làm cứu cánh?
- Lấy
Nê hoàn làm cứu cánh.
- Này
các Tỳ kheo, như vậy dục là gốc của các pháp, cánh là tập của các pháp, thống
là đồng thú của các pháp, niệm là hữu của các pháp, tư duy là minh đạo của các pháp,
tam muội là đệ nhất của các pháp, trí tuệ là tối thượng của các pháp, giải
thoát là chắc thật của các pháp, Nê hoàn là cứu cánh của các pháp.
Các
Tỳ kheo hãy nên học tập như vậy, thường nên có niệm tưởng về sự xuất gia học
đạo, tưởng niệm về sự phi thường (vô thường), tưởng niệm về vô thường nên khổ,
tưởng niệm về khổ nên phi thân (vô ngã), tưởng niệm về thực phẩm ô uế, tưởng niệm
về bất tịnh, tưởng niệm về sự chết, tưởng niệm về tất cả thế gian không có gì
hoan lạc, tưởng niệm để biết sự tà chánh của thế gian, tưởng niệm về sự phân
biệt có, không của thế gian, sự tập khởi, sự cố thủ, hoan lạc (vị ngọt), sự
biến thất (tai hoạn), và mục đích chủ yếu (quy thú) của thế gian. Hãy nên học
như vậy, dùng chánh kiến để biết rõ.
Các
Tỳ kheo suy niệm như vậy để đoạn ái, bỏ dục, thâm nhập trí tuệ chơn chánh đạt
được biên giới của khổ. Ðức Phật nói như vậy xong, các Tỳ kheo hãy đều hoan hỷ
phụng hành.