Lược giảng giáo nghĩa Phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện - P 4
22.07.2010 21:01
1.1. Nguyện thứ nhất: Lễ kính chư Phật
Chánh kinh: Thiện Tài bạch ngôn: - Đại Thánh! Vân hà lễ kính, nãi chí hồi hướng? Phổ Hiền Bồ Tát cáo Thiện Tài ngôn: - Thiện nam tử! Ngôn lễ kính chư Phật giả: Sở hữu tận pháp giới, hư không giới, thập phương tam thế, nhất thiết Phật sát, cực vi trần số chư Phật Thế Tôn, ngã dĩ Phổ Hiền hạnh nguyện lực cố, thâm tâm tín giải, như đối mục tiền, tất dĩ thanh tịnh thân ngữ ý nghiệp, thường tu lễ kính.
Nhất nhất Phật sở, giai hiện bất khả thuyết bất khả thuyết
Phật sát cực vi trần số thân; nhất nhất thân biến lễ bất khả thuyết bất khả
thuyết Phật sát cực vi trần số Phật.
Hư không giới tận, ngã lễ nãi tận. Dĩ hư không giới bất
khả tận cố, ngã thử lễ kính vô hữu cùng tận. Như thị nãi chí chúng sanh giới tận,
chúng sanh nghiệp tận, chúng sanh phiền não tận, ngã lễ nãi tận, nhi chúng sanh
giới nãi chí phiền não vô hữu tận cố, ngã thử lễ kính vô hữu cùng tận. Niệm niệm
tương tục, vô hữu gián đoạn. Thân ngữ ý nghiệp vô hữu bì yểm.
(Thiện Tài bạch rằng:
- Thưa đại thánh! Thế nào là lễ kính cho đến hồi hướng?
Phổ Hiền Bồ Tát bảo Thiện Tài rằng:
- Này thiện nam tử! Nói “lễ kính (16) chư Phật” là: [Đối
với ] chư Phật Thế Tôn nhiều như số cực vi trần trong tất cả hết thảy cõi Phật
tột cùng pháp giới, hư không giới (17), mười phương ba đời, tôi do sức hạnh
nguyện Phổ Hiền, thâm tâm tín giải (18), như đối trước mắt, đều dùng thân ngữ ý
nghiệp thanh tịnh, thường tu tập sự lễ kính. Nơi mỗi một đức Phật, đều hiện
thân như số cực vi trần trong bất khả thuyết bất khả thuyết cõi Phật, mỗi một thân
lễ khắp chư Phật nhiều như số cực vi trần trong bất khả thuyết bất khả thuyết
cõi Phật.
Hư không có tận, sự lễ kính của tôi mới tận. Vì hư
không chẳng thể tận nên sự lễ kính này của tôi chẳng có cùng tận. Như thế cho đến
chúng sanh giới tận, chúng sanh nghiệp tận, chúng sanh phiền não tận, sự lễ
kính của tôi mới tận. Nhưng chúng sanh giới cho đến phiền não chẳng có cùng tận,
nên sự lễ kính này của tôi chẳng có cùng tận. Niệm niệm tiếp nối, chẳng hề gián
đoạn. Thân ngữ ý nghiệp chẳng hề mệt chán).
Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng là hiếu kính; hiếu
kính đến mức viên mãn rốt ráo là lễ kính chư Phật. Trong Đại Thừa Giới Kinh, đức
Phật khai thị rõ ràng: “Hiếu thuận phụ mẫu, sư tăng, hiếu thuận với hết thảy
chúng sanh. Hiếu gọi là Giới”. Giới luật Đại Thừa tạo dựng trên cơ sở hiếu đạo.
Chữ Hiếu thuộc loại Hội Ý: phía trên là chữ Lão, phía dưới là chữ Tử, ghép
thành chữ Hiếu. Trong chữ Hiếu, các đời tương thông, đời chữ Lão và đời chữ Tử
cùng một thể. Một đời trên (Lão) còn có một đời trên nữa, quá khứ vô thỉ; một đời
dưới lại có một đời dưới nữa, vị lai vô chung.
Vô thỉ vô chung là một chỉnh thể.
Nhìn theo chiều dọc, tổ tiên và con cháu đời sau là một thể; nhìn theo chiều
ngang là anh em, thân thích, bè bạn; anh em của anh em, thân thích của thân thích,
bè bạn của bè bạn, ngang khắp mười phương. Dọc suốt ba đời, ngang cùng mười
phương là toàn thể của pháp giới. Chữ Hiếu là một phù hiệu tiêu biểu toàn thể
pháp giới. Chỉ có thành Phật mới có thể tột cùng viên mãn đạo Hiếu.
Vì sao chúng ta phải học Phật? Vì chúng ta muốn viên
mãn tột cùng đạo Hiếu, vì biết tận hư không, khắp pháp giới chỉ là chính mình
mà thôi! Bởi thế, chính Phổ Hiền Bồ Tát tự nói: Muốn “lễ kính chư Phật” thì phải
sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới mới có thể viên mãn được nguyện ấy. Phổ Hiền
Bồ Tát là một nhân vật đại biểu cho những người vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế
giới trong mười phương thế giới. Phổ Hiền Bồ Tát còn như thế, huống gì chúng
ta? Chúng ta muốn viên mãn tột cùng đạo Hiếu, chỉ còn cách noi theo Phổ Hiền Bồ
Tát; không noi theo Ngài mà toan thành Phật, chẳng có hy vọng gì đâu!
Trong kinh Phật dạy, từ Sơ Phát Tâm cho đến khi thành
Phật là ba đại A Tăng Kỳ kiếp, trong quá khứ chúng ta đã tu cả vô lượng A Tăng
Kỳ kiếp, cớ sao chẳng thành Phật? Là vì phiền não không đoạn, đời đời luân hồi
lục đạo. Nhận thức Tịnh Độ từ kinh Hoa Nghiêm, chúng ta biết kinh Hoa Nghiêm cuối
cùng là niệm Phật cầu sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới, vì thế ta mới chết một
lòng khăng khắng niệm Phật cầu sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới, Phổ Hiền Bồ
Tát độ chúng ta vậy.
Lễ kính chư Phật, chư Phật là ai? Phật dạy minh bạch:
“Hết thảy chúng sanh vốn là Phật”; phàm các hiện tượng do các duyên hòa hợp mà
sanh khởi thì gọi là “chúng sanh”. Chúng ta nghĩ coi: Có pháp nào chẳng phải là
do các duyên hòa hợp sanh ra hay không? Chỉ có hư không mới chẳng phải là do
các duyên hòa hợp sanh ra.
Thân thể của chúng ta, khăn mặt, giảng đường đều là
do các duyên hòa hợp sanh ra, đều gọi là chúng sanh. Kinh Hoa Nghiêm có một câu
rất trọng yếu như sau: “Tình dữ vô tình, đồng viên chủng trí”.
Tình là hữu tình
chúng sanh, chỉ động vật, hữu tình chúng sanh trong mười pháp giới. Vô Tình là
vô tình chúng sanh, chỉ thực vật, khoáng vật. “Đồng viên chủng trí” là thành Phật.
Hữu tình chúng sanh có thể tu hành, có thể niệm Phật, có thể thành Phật, còn vô
tình chúng sanh làm sao thành Phật được? Khăn mặt, bàn ghế, khi nào chúng mới
thành Phật?
Giờ đây nhờ phẩm Hạnh Nguyện này chúng ta mới vỡ lẽ: hữu
tình chúng sanh là chư Phật, vô tình chúng sanh cũng là chư Phật. Khi nào vô
tình thành Phật vậy? Y báo chuyển theo chánh báo. Ngày nào chúng ta thành Phật,
liền nhận thấy sơn hà đại địa, hết thảy cỏ cây, vi trần thảy đều thành Phật cả,
đó là hiện tượng thành Phật.
Nếu ngày nào tự thấy mình thành Phật, thấy người
khác vẫn chưa thành Phật, thì nói thật ra, quý vị đang nằm mộng, quý vị khởi vọng
tưởng, chắc chắn chẳng phải là thành Phật. Những điều kinh Hoa Nghiêm dạy hoàn
toàn là cảnh giới hiện lượng của Phật, Bồ Tát, là những điều các Ngài chính mắt
thấy, chính tai nghe, hoàn toàn là chân tướng sự thật, chẳng phải là cảnh giới
của phàm phu.
Làm thế nào để học tập pháp môn này? Pháp môn ấy là
pháp của Pháp Thân đại sĩ tu tập; chúng ta là phàm phu, một phẩm phiền não chưa
đoạn, chúng ta có thể tu được chăng? Được chứ! Sách giáo khoa thuộc phân ban tiến
sĩ trong nhà Phật, chúng ta là học trò mẫu giáo cũng áp dụng được, rất kỳ diệu!
Kinh điển Phật giáo chẳng thể nghĩ bàn, là kinh điển viên dung.
Sách giáo khoa
cho kẻ sơ học chính là kinh điển để thành Phật, pháp môn bắt đầu từ việc học
cung kính. Dùng tâm chân thành, tâm thanh tịnh, tâm bình đẳng, tâm cung kính đối
đãi hết thảy mọi người, đó là lễ kính chư Phật. Chúng ta đối với Phật, Bồ Tát
cung kính phi thường, nhưng đối với người khác kém hơn một tí, thì chẳng phải là
hạnh Phổ Hiền. Hạnh Phổ Hiền là hạnh bình đẳng.
|