<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Khuyên gắng tu hành</title>
<meta name="description" content="Khuyên gắng tu hành - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Khuyên gắng tu hành">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Khuyên gắng tu hành</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ năm - 09/06/2011 08:42</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Hôm nay thể theo lời mời của Ni sư Trụ trì chùa Phổ Đà, tôi về đây thăm trường hạ, đồng thời có vài lời nhắc nhở Ni chúng tu hành trong mùa an cư. Sau khi Phật nhập Niết-bàn, có một số người cho rằng do nhận bữa cơm cuối cùng ở nhà ông Thuần Đà, ăn trúng nấm độc nên Phật tịch, do đó Thuần Đà bị kết tội.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nhưng trái lại,
sau khi thọ bữa cơm đó xong, Phật nói: “Hai người cúng dường cho ta có công đức
rất lớn, đó là nàng Mục nữ dâng bát sữa đầu tiên trước khi ta thành đạo và
người cúng dường bữa cơm cuối cùng trước khi ta nhập Niết-bàn là Thuần Đà”. Như
vậy Thuần Đà có công đức theo lời Phật thọ ký hay có tội theo lời kết án của
quý thầy Tỳ-kheo? </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Muốn thấy cái hay
của vấn đề này, chúng ta hãy cùng xem lại bài kệ tụng của Thiền sư Thanh Nguyên
hiệu Minh Chánh thế kỷ thứ 19 dòng Tào Động ở nước ta.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Hay lắm Thuần Đà, hay lắm Thuần Đà!</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không nói ngắn, chẳng nói dài,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ngắn, dài, tốt, xấu thảy đều sai.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tìm hay lại hóa người chê vụng,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bắn sẻ ai dè sói chực ngay.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Công danh cái thế màn sương sớm,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Phú quý kinh nhân giấc mộng dài.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chẳng hiểu bản lai vô nhất vật,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Công lao uổng phí một đời ai.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tôi thích hai câu
sau quá! Tôi sẽ lần lượt giải thích bài kệ này để quí vị thấy tinh thần của
người đã thấu được lẽ chân thật:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Không nói ngắn, chẳng nói dài,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Ngắn, dài, tốt, xấu thảy đều sai.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tại sao vậy? Ở đời
chúng ta luôn luôn phân biệt đây là tốt, kia là xấu, vật này ngắn, vật nọ dài
v.v… nhưng cái ngắn dài ấy có cố định không? Nếu lấy một cây hai thước để bên
cạnh cây năm thước thì cây năm thước dài, cây hai thước ngắn. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nhưng nếu cây năm
thước đứng bên cạnh cây mười thước thì cây năm thước trở thành ngắn, cây mười
thước dài. Cứ như vậy mà đổi thay thì cái ngắn dài không có giá trị cố định gì
hết. Như vậy nói ngắn, nói dài chỉ là đối đãi tạm thôi, không có lẽ thật. Song
ở đời ta đang nói cây này ngắn, cây kia dài, có ai nói ngược lại thì sanh
chuyện cãi vã với nhau hoài. Đó là nói cái ngắn dài.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Sang chuyện phải
quấy cũng thế. Khi chúng ta cho một vấn đề là phải, người khác bảo quấy liền có
đối nghịch, nhẹ thì cãi lẫy, nặng thì đi đến đấu tranh. Ta cho cái nghĩ của
mình là đúng, người khác cũng cho cái nghĩ của họ đúng. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hai cái đúng gặp nhau
thì chỏi nhau, thành thù địch. Bây giờ muốn hết thù địch thì sao? Phải biết
“phải quấy” thảy đều sai, buông hết đi thì hết thù địch. Tại sao? Vì phải ở nơi
này mà chưa phải ở nơi kia. Cái phải ở thời gian này không là cái phải ở thời
gian khác. Phải quấy còn tùy thuộc vào xứ sở, thời gian, chớ không cố định được.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thí dụ ở Việt Nam ta hồi xưa
thuộc Pháp, ra đường đi tay phải là đúng, đi tay trái là quấy. Nhưng nếu qua
Mỹ, Anh thì đi bên trái là phải, đi bên phải là quấy. Như vậy lẽ phải ở chỗ
nào? Không có lẽ phải cố định. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Còn như ngày xưa chúng ta chịu ảnh hưởng Nho
giáo, phụ nữ khuê môn bất xuất, phải ở trong nhà không được đi ra ngoài. Cô
nào, chị nào tuân thủ đúng như vậy được xem là thanh khiết, người phụ nữ có tư
cách mẫu mực. Nhưng bây giờ phụ nữ ở nhà hoài chắc không có gạo ăn, nên họ cũng
phải đi làm. Do đó phụ nữ ngày nay đi làm theo ngành nghề tốt, có lợi cho gia
đình, xã hội thì được khen. Thế thì cái phải của ngày xưa với cái phải bây giờ,
cái nào đúng? </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nếu chúng ta chấp
cái phải cố định thì sẽ sanh cãi nhau. Vì vậy Phật dạy khi nghĩ về vấn đề gì,
ta chỉ nên nói đây là cái nghĩ của tôi, đừng nói cái nghĩ của tôi “là đúng”.
Cái nghĩ của huynh không phải cái nghĩ của tôi, mỗi người đúng mỗi cách, không
có cái tuyệt đối. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hiểu thế thì khỏi cãi. Nên người hiểu tột cùng đúng đắn thì
tất cả mọi việc trên thế gian này không còn phiền hà nữa, sống với ai cũng hỷ
lạc, vui tươi. Ngược lại cố chấp phải quấy, ai làm khác mình la rầy tức tối thì
sẽ khổ hoài. Thiền sư muốn chỉ cho chúng ta đừng lầm mê, đừng cố chấp nên mới
dạy như thế.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong kinh A-hàm
Phật dạy một câu rất chí lý: Người biết tôn trọng chân lý là khi mình
nghĩ&nbsp; điều gì thì nói rằng: “Đây là cái nghĩ của tôi”. Ngang đó thôi chứ
không nói đúng, nói sai. Anh nghĩ thế này, tôi nghĩ thế khác, đó là chuyện
riêng của mỗi người, đừng khẳng định cái nghĩ của tôi là đúng, của anh là sai.
Đó là người biết tôn trọng chân lý. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hiện giờ tất cả
chúng ta sống có tôn trọng chân lý không? Nếu không tôn trọng chân lý tức là
không tôn trọng lời Phật dạy. Tu theo Phật mà không tôn trọng lời Phật dạy
nghĩa là sao? Tôi nhắc điều này cho tất cả quí vị nhớ, chúng ta tu là phải tìm
hiểu, thấy rõ những gì Phật dạy đúng chân lý thì thực hành theo. Đừng cố chấp
theo tình kiến riêng tư của mình, vì chấp như thế là sai lầm sẽ dẫn đến đau khổ
mà thôi, chứ không được gì cả. Hiểu thế mới có tâm cởi mở rộng rãi, sống với
mọi người một cách an vui thoải mái, không có gì buồn phiền giận hờn nhau.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tìm hay lại hóa người chê vụng,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bắn sẻ ai dè sói chực ngay.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ở đời ai cũng muốn
tỏ ra mình hay, mình đúng nhưng không ngờ càng tỏ hay đúng thì càng bị người
chê vụng chê xấu. Nên Thiền sư nói càng muốn làm hay lại trở thành vụng. Vậy
sống thế nào để đừng bị người ta cười chê là quê vụng? Sở dĩ bị chê cười quê
vụng là tại mình muốn tỏ ra hay khéo, có tài v.v… Cái thật của mình thế nào
mình cứ sống thật thà thế ấy, đừng làm kiểu làm cách. Người quê mùa làm kiểu
cách sang trọng chừng nào càng lộ bày cái quê vụng nhiều chừng ấy. Nên sống tự
tại, hiền hòa chân thật là hay nhất. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bắn sẻ ai dè sói
chực ngay, nghĩa là con chim đậu trên cành, gã thợ săn nhắm bắn và tin rằng
mình sẽ được miếng mồi ngon. Nhưng không ngờ chim vừa rớt xuống đất, chó sói
liền chụp tha đi mất. Cũng thế, trên đời này những gì ta ngỡ mình sẽ được, sẽ
nắm chắc trong tay, không ngờ lại bị duột vào tay người khác. Thế gian được đó
liền mất đó, không có gì bền chắc, không có gì bảo đảm hết. Nên nhớ ở đời không
bao giờ chúng ta được toại nguyện trăm phần trăm, nhiều lắm là năm chục phần
trăm, dở hơn là hai chục phần trăm.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thành công ít,
thất bại nhiều thì khổ nhiều hay vui nhiều? Khổ nhiều. Bởi chúng ta muốn toại
nguyện nhưng không được nên khổ. Nếu ta đừng đòi toại nguyện thì đâu có khổ.
Chim sẻ bay cứ bay, đậu cứ đậu ta đừng bắn nó thì đâu có giận chó sói giật
miếng ăn của mình. Ở đời cũng vậy, ta mơ ước, mong đợi điều gì nhưng cái đó
không đến với mình, lại đến với người khác. Lúc đó tâm ta ra sao, ưa người kia
hay bực tức ganh tỵ với họ? Dĩ nhiên là bực tức khó chịu rồi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong đạo cũng
thế, có người vào chùa muốn được thầy thương bạn quý, nhưng ai đó được thương
quý hơn mình thì ghét người ta. Tôi nói điều này nhỏ nhỏ thôi, nói lớn sợ người
ta cười. Nếu không đặt vấn đề thầy thương bạn mến, ta sống đúng như những gì
thật của mình thì có buồn không? Rõ ràng là không. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Như vậy Ni chúng sống cho
chân thật hòa nhã là đủ rồi, còn chuyện thương ghét không cần quan tâm. Ai
thương cũng được, ai ghét cũng được, lúc nào mình cũng thanh thản an vui, đó là
hạnh phúc nhất đời. Đòi được thương mà không được thì nhất định buồn, hoặc
người khác chiếm phần thì nhất định ta ghét họ. Đó là bệnh, chứ không phải tâm
hạnh của người tu. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta phải khéo
nghe những câu Thiền sư dạy, biết thức tỉnh, sửa mình trên đường tu thì hay
biết mấy, không có gì phải bận lòng, không có gì phải buồn bã. Không buồn bã
thì đâu có khóc. Lẽ ra người tu thì phải an lạc, không ngờ thỉnh thoảng cũng
khóc, đó là vì đòi hỏi, muốn được mà không được. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nên nhớ đừng bao giờ chúng ta
mong muốn những gì ở bên ngoài, mà phải tự tu sửa bản thân mình thành người
chân chánh là đủ rồi. Chuyện thương ghét không màng, như vậy tu khỏe, được an
lành, tự tại. Ngược lại nếu khác đi thì không ổn, không vui. Tóm lại bốn câu
này để chỉ cho người tu sống phải khéo, đừng cố chấp mà khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Công danh cái thế
màn sương sớm, công danh tột cùng rồi cũng như màn sương sớm thôi, sáng thấy nó
mờ mờ, đến trưa tan hết không thấy gì. Những người quyền cao chức trọng khi
được hưởng sang quý rồi, thời gian sau cũng mất, không có gì vĩnh viễn. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ví dụ
như làm Tổng thống là quyền uy tột cùng rồi, nhưng chừng ba bốn năm cũng phải
xuống cho người khác lên thôi. Đã biết không có gì vĩnh viễn thì đuổi theo
giành giựt làm chi. Chúng ta phải sống chân chánh, thật thà để lòng được bình
an, đạo đức được vững bền, không phải khổ. Thế nên ngài Minh Chánh nói công
danh ở thế gian này không chân thật, tạm bợ, đã tạm bợ thì theo đuổi tìm kiếm
làm gì. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phú quý kinh nhân
giấc mộng dài, dù chúng ta giàu đến độ người nghe phải giật mình nhưng cũng là
giấc mộng dài thôi. Ví dụ người bốn mươi tuổi nghĩ tới bảy tám mươi tuổi chết
thì thấy như còn xa, nhưng đến khi bảy tám mươi tuổi thì thấy&nbsp; cái chết kề
cận một bên, không còn xa nữa. Cho nên dù giàu mấy cũng chỉ là tạm bợ, chứ
không phải kế lâu dài.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;"> Hai câu này khuyên người thế gian còn mê công danh, ham
phú quý nên thức tỉnh, tìm lẽ chân thật vĩnh viễn lâu dài. Người thế gian đối
với công danh phú quý còn không màng, không say đắm, huống là người tu lại có
thể đắm mê sao? Muốn tu phải gác ngoài công danh phú quý mới tu được chứ. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chẳng hiểu bản lai vô nhất vật,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Công lao uổng phí một đời ai.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mỗi khi đọc tới
câu này tôi cảm thấy xót xa làm sao. “Chẳng hiểu bản lai vô nhất vật” là gì?
Quí vị nhớ Lục Tổ khi trình kệ cho Ngũ Tổ, dựa vào bốn câu kệ của ngài Thần Tú:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thân thị Bồ-đề thọ,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tâm như minh cảnh đài, </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thời thời cần phất thức,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Vật sử nhạ trần ai.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Dịch:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thân như cây Bồ-đề,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tâm như đài gương sáng, </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Thường thường phải lau chùi,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chớ để dính bụi nhơ.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài nói ngược lại:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bồ-đề bổn vô thọ,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Minh cảnh diệc phi đài,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bản lai vô nhất vật,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Hà xứ nhá trần ai?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Dịch:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Bồ-đề vốn không cây, </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Tâm sáng cũng chẳng đài,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Xưa nay không một vật,</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Chỗ nào dính bụi nhơ.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người tu nếu không
nắm được, hiểu được bản lai vô nhất vật thì công phu uổng phí một đời. Ai tu
như vậy cũng đều uổng phí hết, câu này rất đau, rất xót xa. Như vậy bản lai vô
nhất vật là cái gì? Bản là xưa, lai là nay, vô nhất vật là không một vật. Bản
lai vô nhất vật là xưa nay không một vật. Người tu nếu không hiểu cái xưa nay
không một vật, công phu tu hành chỉ là uổng phí một đời, không được lợi ích chi
cả. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chỗ này không thể
dùng ngôn ngữ diễn tả được, song tôi cũng gượng nói, ai khéo có thể nhận biết
được. Bản lai vô nhất vật là chỉ cho tâm chân thật hay Phật tánh của chính
mình. Tâm ấy xưa nay không là vật gì hết. Hiện giờ chúng ta chạy theo hình
thức, vật chất mà quên tâm chân thật của mình, mỗi người ai ai cũng có tâm chân
thật nhưng không biết. Sự vật bên ngoài là tướng duyên hợp sinh diệt, tạm bợ
giả dối, còn tâm chân thật ấy là cái cứu kính của người tu. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta chỉ biết
quí thân duyên hợp tạm bợ hư dối, quí tâm duyên theo bóng dáng sáu trần cho là
tâm mình. Như vậy bám vào thân sinh diệt và tâm hư dối cho là mình thật nên lầm
lẫn, cố chấp vào cái giả, cuối cùng quên mất cái chân thật của mình, phải chịu
vô lượng khổ đau. Cho nên ở đây Ngài muốn nhắc chúng ta phải thấy được mình có
cái chân thật, không phải là bóng dáng của sáu trần, không phải là thân tứ đại.
Nhận được cái đó đời tu mới khỏi uổng phí. Tu là để giác ngộ giải thoát, muốn
thế phải thấy được cái xưa nay không một vật.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chư Phật, chư Tổ
dạy chúng ta tu muốn được kết quả, dù tu pháp môn nào cũng phải nhất tâm bất
loạn. Cụ thể như tu Tịnh độ, hành giả niệm Phật từ một ngày cho tới bảy ngày,
nhất tâm bất loạn, khi lâm chung mới thấy Phật và Thánh chúng hiện ở trước mặt,
đón về Cực Lạc. Nhất tâm thì không còn nghĩ đông nghĩ tây, nghĩ phải nghĩ quấy
nữa. Tu Thiền cũng thế, tâm phải định trí tuệ mới sanh, tức phải dừng hết tâm
lăng xăng lộn xộn. Nhất tâm chính là chỗ không một vật của Lục Tổ đã nói trong
bài kệ trình kiến giải cho Ngũ Tổ.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người tu muốn giải
thoát sanh tử phải được định, phải tiến tới chỗ nhất tâm bất loạn, mới đi tới
bản lai vô nhất vật. Nếu không sẽ ở mãi trong cái giả tướng sanh diệt. Ai bám
vào đó mà sống, bám vào đó mà tu, rốt cuộc đi trong sanh tử không giải thoát
được. Tu mà không giải thoát thì uổng phí một đời, cho nên Thiền sư Minh Chánh
đã nói hết sức thiết tha, hết sức chân thật.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tôi tạm chỉ cho
quí vị thấy cái chân thật không một vật như thế này. Nếu trong tâm chúng ta
nghĩ tốt, nghĩ xấu, nghĩ phải, nghĩ quấy thì trong đó có hình ảnh, có bóng dáng
người vật phải quấy… Nội tâm đã dính mắc rồi thì những gì hợp với cái thấy, cái
nghe của mình, ta cho đó là phải, khác đi cho là quấy. Cứ sống với bóng dáng hư
giả nên quên mất mình có cái chân thật. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bây giờ chúng ta
ngồi thiền yên lặng chừng năm ba phút, chỉ thấy hơi thở không nhớ gì khác. Hơi
thở vô, hơi thở ra ta biết rõ ràng, cái biết đó có hình bóng gì không? Không có
tướng trạng gì cả, nó chính là tâm chân thật của mình. Cho nên khi mới tu,
chúng ta tạm mượn một phương tiện để dừng tâm suy nghĩ lăng xăng. Tâm ấy dừng
rồi, chỉ còn một cái biết rõ ràng không sanh không diệt, tự nhiên bản lai vô
nhất vật hiện bày.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta ai cũng
có khả năng nhận lại chỗ chân thật đó, chứ không phải không. Mình có sẵn nhưng
tại vì quên, nên đuổi theo thân cảnh bên ngoài rồi tạo nghiệp. Như vậy con
người vì si mê nô lệ cho thân vật chất, cho tâm sanh diệt nên chạy theo bóng
dáng sáu trần. Nghĩ thế này thế kia, hơn thua, phải quấy, tốt xấu v.v… 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cứ thế
cả ngày chúng ta sống không yên vì hơn thua được mất. Nói về nghề nghiệp người
được khen giỏi thì vui, người bị chê dở thì buồn. Nói về hình dáng cũng vậy,
được khen đẹp thì vui, bị chê xấu thì buồn. Thế gian ai cũng đòi hơn, đẹp hơn,
giỏi hơn, giàu hơn, quyền uy hơn v.v… đòi không được thì khổ. Trong khi sự thật
hơn thua chỉ là trò chơi thôi. Vì người đời không tìm được cái chân thật cứu
kính nên chạy theo cái hơn thua giả dối bên ngoài. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người tu phải biết
mình sẵn có cái chân thật để quay về. Hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, nhìn lại
mình, đuổi dẹp những thứ giả tạm, sống với cái chân thật. Tu như vậy mới không
uổng phí một đời. Tất cả các pháp tu của Phật đều dạy quay về mình, niệm Phật
cũng chăm chú, dứt hết những ý nghĩ lăng xăng, được nhất tâm bất loạn. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tu thiền
cũng quán chiếu để dẹp bỏ những vọng tưởng cho tâm thanh tịnh, trở về cái bản
lai vô nhất vật. Cả một đời tu hành là nhắm thẳng vào cái chân thật của chính
mình, sống trở về với nó là giải thoát sanh tử. Ngược lại không biết trở về,
không sống được với nó thì phải trôi lăn trong sanh tử không cùng. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thiền sư nói hết
sức chua xót: “Chẳng hiểu bản lai vô nhất vật, công phu uổng phí một đời ai”.
Cạo đầu đi tu, bỏ cha bỏ mẹ, bỏ hết thân quyến để làm một việc cao siêu, một
việc phi thường, đó là giải thoát sanh tử. Vô chùa rồi buồn thương, giận ghét
đủ thứ hết, tự trói buộc, tự làm khổ. Như vậy có uổng phí một đời tu không? Vô
cớ ta lại làm những việc rất tầm thường. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Lục Tổ khi ngộ đạo
rồi dạy đồ đệ lấy Vô niệm làm tông, Vô tướng làm thể, Vô trụ làm bổn. Vô niệm
tức là tâm không còn dấy một niệm nào, đó là bản lai vô nhất vật, lấy đây làm
tông tức là chủ yếu. Vô tướng tức là không có hình dáng, tướng mạo, lấy đây làm
thể chân thật của mình. Vô trụ mà Lục Tổ nói ở đây là chỗ Ngài ngộ trong kinh
Kim Cang: “Bất ưng trụ sắc sanh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc pháp
sanh tâm. Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”. Kỳ tâm là tâm gì? Tâm Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bởi vì khi Ngài
Tu-bồ-đề hỏi Phật, người phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác làm sao hàng
phục được tâm, làm sao an trụ được tâm? Phật dạy: Không nên dính mắc nơi sắc,
nơi thanh, nơi hương, nơi vị, nơi xúc, nơi pháp; nên không có chỗ dính mắc mà
an trụ tâm ở quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Lục Tổ nghe tới đó Ngài
thốt lên đâu ngờ tâm mình xưa nay thanh tịnh, đâu ngờ tâm mình xưa nay không
sanh diệt v.v… tức Ngài đã nhận được tâm chân thật đó.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta tu để đi
tới chỗ vô niệm tức là nhất tâm. Thể vô niệm đó không có tướng mạo nên nói bản
lai vô nhất vật. Tâm vô niệm không dính mắc với sáu trần, giữ được như thế là
gốc của sự tu. Như vậy trên đường tu, tất cả Tăng Ni, Phật tử muốn đi tới giác ngộ,
thoát ly sanh tử thì phải cố gắng thực hiện được đến chỗ cuối cùng, là nhận lại
bản tánh xưa nay không một vật của mình. Nhận được như thế công lao tu hành mới
xứng đáng, ngược lại không nhận được thì hy sinh cả đời tu uổng phí, không đến
đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hôm nay tôi mượn
bài kệ của Thiền sư Minh Chánh để nhắc nhở tất cả Ni chúng, Phật tử nỗ lực tu
hành cho xứng đáng với tâm nguyện cầu giải thoát sanh tử của mình. Một tu sĩ
phải là người anh dũng vượt khỏi trần lao, sống như Phật sống, chớ đừng tu chỉ
để tu, như vậy uổng đi một đời, lại còn mang tiếng đến với đạo mà không thấy
đạo. Muốn đền ơn thầy tổ, ơn cha mẹ, ơn tất cả chúng sanh mà không đền được gì
thì thật vô ích.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mong tất cả Tăng
Ni và Phật tử nghe rồi nghiền ngẫm, hiểu cho rõ để ứng dụng tu. Như vậy mới không
uổng một đời tu của mình. Đó là lời nhắc nhở của tôi trong mùa an cư này.</span></p>
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Nguồn tin:</strong>
				HT Thanh Từ
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html" title="Khuyên gắng tu hành">https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Khuyen-gang-tu-hanh-4385.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>