<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Lời trăng trối của người mẹ chỉ có một mắt</title>
<meta name="description" content="Lời trăng trối của người mẹ chỉ có một mắt - Savefile - Tin Tức -...">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Lời trăng trối của người mẹ chỉ có một mắt">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-giao-tuoi-tre&#x002F;Loi-trang-troi-cua-nguoi-me-chi-co-mot-mat-5270.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Loi-trang-troi-cua-nguoi-me-chi-co-mot-mat-5270.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Loi-trang-troi-cua-nguoi-me-chi-co-mot-mat-5270.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Lời trăng trối của người mẹ chỉ có một mắt</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ sáu - 28/10/2011 08:05</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Trước đây, hồi tôi còn học tiểu học tại một trường làng ở Nghệ An. Tôi đã chơi thân với Hải, nhà hai chúng tôi rất nghèo. Bố cậu đã mất sớm trong một vụ tai nạn xe máy. Một mình  bà Oanh - mẹ của Hải phải nuôi cậu ăn học, khôn lớn.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bà trạc 35 tuổi
nhưng khi nhìn thấy bà thì không ai nghĩ một người đàn bà già nua, có nước da
sạm đen, khuôn mặt nhăn nheo thế kia lại đang ở độ tuổi như thế. Bà Oanh có một
cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán.
Cuộc sống khổ cực không chỉ dừng ở đó, bà còn bị mất một bên mắt. Đó càng là lý
do vì sao Hải luôn xấu hổ vì mẹ mình. Cậu ta thường xuyên nói với tôi rằng: “Tớ
ghét điều đó và tớ ghét luôn cả mẹ tớ”.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cuộc sống cứ thế
tiếp diễn, cứ mỗi lần tôi về nhà Hải là cậu lại tỏ thái độ trách móc&nbsp; mắng
mỏ mẹ cậu ta, tôi luôn can ngăn cậu ta nói với người mẹ đáng thương của cậu như
vậy nhưng đáp lại là những lời mắng lây sang cả tôi. Thực sự khi không có tôi ở
đó thì cậu có mắng mỏ mẹ cậu như thế không? Hay có lẽ cậu ta muốn ra oai với
bạn cậu ta là mình giống như chủ cái nhà này. Chính vì tôi không muốn bà Oanh
bị mắng nên một thời gian dài tôi đã không còn về nhà cậu ta chơi nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Một ngày kia ở
trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ Hải đã đến. Hải cảm thấy rất xấu hổ với
bạn bè. Hải nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến
trường, mọi người trêu chọc Hải: "Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hải không nói gì
mà chỉ còn biết cúi mặt xuống bàn, tôi còn biết làm gì hơn ngoài việc an ủi cậu
ta. Khi ra về, Hải nói với tôi rằng: “Tớ ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới
này”. Tôi nhớ rằng nhiều lần tôi đã hỏi bà rằng: "Bác ơi, tại sao bác chỉ
còn một bên mắt thôi?”, Bà chỉ im lặng.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Khi về đến nhà Hải
mắng mỏ mẹ cậu ta: ”Sao hôm nay mẹ lại đến trường con làm gì! Mẹ sẽ chỉ biến
con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Bà Oanh không
phản ứng. Tôi nghĩ Hải quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó chắc cậu ta cảm thấy thật
thoải mái vì đã nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu nay.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hôm nay là ngày
cuối tôi được học cùng với Hải, vì chiều mai là tôi phải ra Hà Nội với bố mẹ.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">Đêm hôm ấy...</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tôi thức dậy,
xuống bếp lấy cốc nước. Tôi thấy bà đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà
sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức bọn tôi dậy. Tôi vào ngó xem bà thế nào rồi
quay về phòng. Chính vì câu nói của Hải đã thốt ra với bà. Tuy bà không phải mẹ
của tôi nhưng bà đã giúp tôi rất nhiều khi bố mẹ tôi đi vắng, phải nói bà chính
là người mẹ thứ hai của tôi. Nên khi thấy bà như vậy tôi lại cảm thấy có cái gì
đó làm đau nhói trái tim tôi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tôi khẽ đánh thức
Hải dạy và kể lại chuyện ban nãy tôi vừa nhìn thấy. Tuy trước đây tôi đã thấy
Hải mắng mẹ cậu nhiều câu rất nặng, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn không thể ngờ
được rằng khi mà mẹ cậu ta đã khóc như thế mà cậu ta không mảy may có một chút
gì động lòng. Tôi thật sự thấy ghê sợ cậu hơn khi cậu ta nói: “Ngay cả vậy
chăng nữa, tớ vẫn rất ghét mẹ. Tớ tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi
vì tớ ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt”.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tuy từ đó đến nay
tôi không còn gặp cậu ta lần nào nữa, nhưng chúng tôi vẫn giữ liên lạc với
nhau. Tôi biết&nbsp; rằng cậu ta sau đó chỉ lao vào học. Rồi Hải đỗ vào một
trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Hải rời bỏ mẹ đến Hà
Nội, sống cùng gia đình tôi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng tôi lại chơi
với nhau như hồi nào hai đứa còn học tiểu học. Giờ đây Hải không còn phải phụ
thuộc vào người mẹ già nua nữa, và Hải cũng không cho tôi nhắc đến bà nữa. Tôi
và Hải thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp hai đứa quên đi
hình ảnh người mẹ tội nghiệp.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cho tới một hôm,
khi cả nhà tôi đi vắng, chỉ có mỗi Hải ở nhà, người Hải không mong đợi nhất đã
xuất hiện trước cửa nhà. Mặt Hải tối sầm lại, cậu ta đã lạnh lùng hỏi người đàn
bà đó: "Có chuyện gì không? Bà là ai?". Đó là mẹ của chúng tôi, vẫn
dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn
thiện ấy. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hải vờ như không
nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: "Bà là ai, tôi không quen bà".
Hải đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế.
Hải cố quên đi cái sự thật bà là mẹ của Hải. Cậu ta luôn muốn trốn tránh sự
thật này. Hải đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì sợ người nhà tôi về sẽ bảo bà ở lại.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Đáp lại sự phũ
phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: "Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới
nhầm địa chỉ", và rồi bà đi mất.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">"May quá, bà
ấy không nhận ra mình" - Hải thầm nhủ. Cậu ta cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói
với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Khi tôi về Hải chỉ
dám kể lại cho tôi nghe mọi chuyện. Tôi mắng cho cậu ta một trận tơi bời và bắt
cậu ta phải về nhà bà cùng tôi, nhưng cậu ta nhất quyết không về và chạy vụt đi
như để trốn tránh sự thực. Tôi định về thăm bà một mình nhưng hôm đó nhà tôi
lại có giỗ nên rồi tôi lại quên bẵng mất chuyện về thăm bà.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Một ngày, tôi được
mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Hải hôm đó có việc
bận nên không đi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Sau buổi họp mặt,
tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó - một cái lều
cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi
thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó
là bức thư bà viết cho Hải.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Mẹ xin lỗi vì
mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">"Con trai
yêu quý của mẹ!</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Mẹ nghĩ cuộc
đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ
có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con
nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất
muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Mẹ xin lỗi vì
mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Con biết không,
hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ
không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì
vậy, mẹ đã tặng nó cho con.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Mẹ rất tự hào
vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa
bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức
giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu
mẹ.</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><i><span style="font-size: 14pt;">Mẹ rất nhớ
khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những
lúc con chạy loang quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả
thế giới đối với mẹ".</span></i></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thế giới quanh tôi
cũng như đang đổ sụp xuống. Tôi đã khóc, lúc đó tôi nghĩ: “Liệu rằng người đó
có thể nghe được những lời trăng trối cuối cùng này không?”.</span></p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Loi-trang-troi-cua-nguoi-me-chi-co-mot-mat-5270.html" title="Lời trăng trối của người mẹ chỉ có một mắt">https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Loi-trang-troi-cua-nguoi-me-chi-co-mot-mat-5270.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<div id="run_cronjobs" style="visibility:hidden;display:none;"><img alt="" src="/index.php?second=cronjobs&amp;p=f9xBo8r9" width="1" height="1" /></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>