<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Một Ngọn Núi Ba Con Đường</title>
<meta name="description" content="Một Ngọn Núi Ba Con Đường - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Một Ngọn Núi Ba Con Đường">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Một Ngọn Núi Ba Con Đường</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ tư - 23/03/2011 10:10</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Hôm nay đến với quí vị, tôi sẽ nói đề tài Một ngọn núi ba con đường. Với đề tài này, chúng tôi hy vọng quí vị sẽ nắm vững, hiểu rõ đường lối tu của đạo Phật. Thuở xưa có một ngọn núi, trên đó có thờ đức Phật trong một ngôi chùa rất linh thiêng, mầu nhiệm. Ai lên tới đó, vào chùa lễ Phật thì xin gì được nấy. Nhưng đường lên núi rất khó đi, lại có đến ba con đường A, B, C. Người mạnh chân đi con đường A, ai yếu hơn một chút đi con đường B, ai yếu quá thì theo đường C.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Có một đoàn người muốn leo lên núi lễ Phật, họ chia làm ba. Nhóm đi ngỏ
A, nhóm đi ngỏ B, nhóm đi ngỏ C. Nhóm đi ngỏ A leo lên núi không cần gậy. Nhóm
đi ngỏ B và C mỗi người dùng cây gậy tùy sức mạnh yếu. Cả ba nhóm vừa tới chân
núi thấy sỏi đá ở đây có màu sắc long lanh đẹp quá, người nào cũng hốt đầy bao,
vác lên vai leo núi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thấy họ làm chuyện quái gở, một người thông minh tới bảo: Các anh muốn
leo tận chót núi thì đừng đeo mang gì hết. Vì đeo mang nặng nề sẽ không tới đỉnh
núi được. Thế nhưng các người kia tiếc những hòn đá đẹp nên cứ mang. Đi một đổi
có người nặng quá leo không được, đổ mồ hôi thở hào hển, mệt quá cuối cùng tuột
xuống núi. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Có người tiến bộ hơn, thấy bao nặng quá, họ xúc đá bỏ ra bớt nhưng
còn tiếc nên không dám bỏ hết. Leo một đổi mệt quá, xúc bỏ thêm mớ nữa nhưng
không nở bỏ hết, nên lên tới lưng chừng núi không đi nổi. Người thứ ba sáng
suốt hơn, ban đầu cũng vác một bao nặng như ai, nhưng khi thấy nặng quá liền
nhớ lại lời của người thông minh nhắc. Muốn lên tới đỉnh núi phải bỏ hết bao đá
đi, người này can đảm quăng cái bao xuống đất, một mình đi thong dong lên tới
đỉnh núi. Tới nơi, vào chùa lễ Phật và tất cả nguyện vọng đều được như ý. Đó là
nhóm thứ nhất.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nhóm thứ hai tuy có gậy, nhưng có những người vì tiếc đá không nở bỏ,
nên nửa chừng cũng tuột trở lại. Người bỏ chút chút cũng không tới đỉnh núi. Chỉ
người nào can đảm bỏ hết đá mới leo tới đỉnh.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ba con đường, ba nhóm người đều có những tâm trạng giống hệt nhau. Khi
đi thì đông nhưng tới đỉnh núi chỉ được đôi ba người. Ai cũng có nguyện vọng
lên tận đỉnh núi lễ Phật và được điều như ý. Thế mà đi không tới nơi, có đáng
tiếc không. Lỗi ấy tại ai? Tại tiếc ba thứ sỏi đá. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bây giờ tôi hợp pháp câu chuyện trên. Ngọn núi là chỉ con đường tu của chúng
ta. Từ khi khởi đầu cho đến đỉnh núi là kết thúc. Kết quả việc tu hành là chúng
ta đến được chỗ mình ước mơ trông đợi. Đức Phật trong chùa tức là ông Phật của
chính chúng ta. Tới đó rồi thì mãn nguyện, muốn gì được nấy. Đó là ý nghĩa ngôi
chùa có đức Phật trên đỉnh núi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Còn ba nhóm người cùng leo núi. Nhóm thứ nhất có sức mạnh, leo núi
không cần gậy, nhưng vì tiếc ba cục đá trong bao nên leo nửa chừng trở lùi, người
hơn một chút cũng trở lùi, chỉ có người can đảm buông bỏ hết đá thì lên tận
đỉnh núi. Những người can đảm đó là những người khôn ngoan, biết nghe lời người
thông minh nhắc.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bao đá sỏi là gì? Đó là phiền não tham, sân, si, mạn, nghi, tà kiến.
Phật dạy muốn tu đến nơi đến chốn thì không nên chứa mấy thứ đó. Chúng ta ai không
muốn thành Phật, mà bảo bỏ mấy thứ đó lại không chịu bỏ. Tại sao lạ vậy, tham
sân si có tốt không? Ai cũng chê cũng ghét nó, nhưng không biết vì sao tiếc, bỏ
không được. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chính cái đó ta tự lấp vào nên mình có quyền bỏ đi. Đâu có đấng nào
bắt ta phải giữ. Tự mình có quyền bỏ nhưng lại không chịu bỏ, thử hỏi chúng ta
thông minh tới bậc nào? Khi nói tu ai cũng hăm hở quyết chí tu thành Phật,
nhưng những thứ đáng bỏ lại không chịu bỏ, cứ mang theo hoài. Nếu ráng lắm thì
bỏ chút chút thôi, bỏ chút chút làm sao đủ sức leo tới đỉnh núi được.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Qua hình ảnh thí dụ trên, chúng ta thấy sự tu hành của mình lôi thôi
quá. Ước nguyện một đường mà thực hành một ngả. Có người nói càng tu càng sanh
phiền não. Lỗi tại ai? Tại mình chứa phiền não, nên càng leo cao chừng nào càng
nhọc nhằn chừng ấy. Muốn đi đến tận chót núi chúng ta phải xả hết những thứ lôi
thôi nặng nề trì trệ đó. Buông hết thì nhất định thong dong lên tới đỉnh núi.
Thế thì ngang đây chúng ta có thể làm theo người thông minh buông hết, để lên
núi hay tiếc những thứ vô ích, vô nghĩa đó?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tất cả chúng ta nếu thật tình thông minh, có trí tuệ thì trên đường tu
chắc chắn sẽ được mãn nguyện. Nếu đeo mang những thứ vô ích, vô nghĩa không dám
bỏ thì e rằng đời này, đời khác không biết chừng nào xong. Có lắm Phật tử nói
rằng, nhẫn nhịn quá người ta nói mình ngu. Vì vậy nhịn một phần thôi, chừa lại
một phần. Giống như kẻ tiếc sỏi đá bỏ không hết, bỏ ít ít còn một mớ mang theo.
Họ không biết còn mang một chút là lên tới chót núi không được.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta phải can đảm biết những gì ngăn trở con đường tiến của mình
thì phải vất bỏ luôn, không thèm ngó tới nữa. Như vậy mới thong dong tự tại leo
tới đỉnh núi. Buông xuống là khỏe hay mang đi là khỏe? Cái rất khỏe mà tại sao
không làm? Lạ lùng chưa! Thật lạ lùng, ai cũng biết cái nặng nề trì trệ lôi kéo
mình, vứt nó rồi thì thong dong nhẹ nhàng nhưng vẫn không nở vứt. Bởi vậy Phật
mới thương chúng sanh si mê quá, những cái không đáng làm, không đáng giữ mà cứ
giữ. Vì vậy tu hoài vẫn không có kết quả. Đó là điều hết sức rõ ràng. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bây giờ Phật tử muốn làm người tỉnh hay người mê? Ai cũng muốn làm
người tỉnh. Đã muốn làm người tỉnh mà còn đeo mang sỏi đá leo núi cao thì không
phải tỉnh rồi. Dù còn một ký, nửa ký cũng chưa phải tỉnh trọn vẹn. Cho nên
người leo núi thông minh vừa khỏe lại vừa đạt được bản nguyện. Nếu mê muội tiếc
rẻ những thứ không đáng tiếc thì không bao giờ đạt được bản nguyện, chỉ phí
công mà không kết quả gì.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật tử chúng ta cũng có lắm người tu ăn chay trường, cũng lạy Phật
ngày một hai thời. Như vậy là quá cần mẫn rồi, chỉ còn có một việc là bỏ phiền não
thôi. Người leo núi dù nỗ lực bò leo, nhưng tiếc sỏi đá không chịu bỏ thì cũng
không lên tới đỉnh. Chúng ta xét kỹ mới thấy sự sai lầm, không can đảm dứt
khoát ấy. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ba con đường đó tuy ở chân núi là ba, nhưng khi tới đỉnh chỉ có một
đỉnh núi, một ngôi chùa, một đức Phật thôi. Ba con đường đó tôi tạm ví dụ cho ba
tông phái trong đạo Phật: Thiền tông, Tịnh độ tông và Mật tông. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thiền tông ví như con đường dành cho trai tráng mạnh, leo núi không cần
gậy. Tuy mạnh nhưng ai còn thích vác bao đá thì vẫn không đến được đỉnh núi. Chừng
nào họ tỉnh quăng đá xuống, mới đủ sức leo tận đỉnh núi và vô chùa lễ Phật. Nếu
những anh hơi yếu cầm gậy chống đi mà còn tiếc bao đá không dám bỏ, đi cao lắm
là vài trăm thước tuột xuống, không tiến được. Người buông hết đá mới leo tới
đỉnh núi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tịnh độ tông ví cho người cầm gậy leo núi. Chúng ta tu niệm Phật, câu
niệm Phật là phương tiện giúp mình lắng diệu vọng tưởng. Từ lắng diệu rồi, câu
niệm Phật thâm nhập trong lúc đi đứng nằm ngồi, lúc nào ta cũng niệm Phật. Niệm
tới nhất tâm bất loạn, Phật mới đến đón. Như vậy câu niệm Phật là cây gậy để ta
nương, nhưng tới chỗ cứu kính cây gậy cũng phải để ở ngoài, không mang vào lễ
Phật được. Ban đầu mượn một niệm để diệt nhiều niệm, đến khi tới nơi rồi một
niệm cũng buông luôn, mới thấy được ông Phật của mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chư Tổ Tịnh độ thường dụ người tu niệm Phật như đạp gai lấy gai mà lể.
Khi chúng ta đi đường, đạp phải một cây gai đâm sâu vào da thịt, muốn lấy ra phải
mượn cây gai khác để lể. Lấy được cây gai ra rồi, ta để cây gai lể lại chỗ ấy
thì vết thương có lành được không? Không được, nên cũng phải bỏ cây gai lể. Đó
là ý nghĩa mượn câu niệm Phật làm phương tiện, tới chỗ cứu kính không còn niệm
nữa. Cho nên niệm tới vô niệm mới đạt kết quả chân thật, được Phật đón về Cực
Lạc. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mật tông cũng ví cho người cầm gậy, nhưng một loại gậy khác. Muốn tâm
yên phải đọc câu thần chú, ví dụ “Án ma ni bát di hồng”. Đọc thần chú để làm gì?
Khi đọc câu thần chú thì trong tâm mình nghĩ đây là câu chú linh thiêng, chư
thần sẽ hộ vệ. Do nghĩ và tin tưởng như vậy nên trì chú miên mật, tâm không tán
loạn.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;"> Người ta nói trì chú tiêu nghiệp, ma quỷ không phá. Vì tin tưởng như vậy
nên người tu mật tông cố gắng trì chú. Trì tới bao giờ mới có kết quả? Phải đi
tới tam mật: thân mật, khẩu mật và ý mật mới có kết quả. Thân ngồi kiết già
ngay thẳng, tay bất ấn, đó là thân mật. Khẩu mật là miệng tụng câu chú không có
niệm khác xen vào. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ý mật là không có một ý nghĩ nào khác chen vào, chỉ nhớ câu
chú. Nhờ câu chú mà thân khẩu ý chuyên nhất, tâm và thân không hai. Tới không
hai vẫn chưa được, giống như còn cây gậy. Nên tới được tam mật rồi, cuối cùng cũng
buông cả câu chú để tâm hoàn toàn trong sáng thanh tịnh. Đó mới là kết quả viên
mãn.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ba con đường để chỉ cho ba pháp tu, chỗ cuối cùng gặp nhau không khác,
đều bỏ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến. Tức là phải bỏ bao đá, bao cát mới
leo tới đỉnh. Vậy mà sau này quí thầy thương Phật tử quá, nói niệm Phật mười
tiếng Phật cũng độ nữa. Mười tiếng mà tham, sân, si còn đầy dẫy, Phật độ được
không? Không. Vì thương mà nói dễ cho Phật tử ham tu, chớ sự thật phải niệm đến
nhất tâm bất loạn Phật mới tới rước. Do nói giản dị nên Phật tử dễ sanh chểnh
mảng. Tôi sợ quí vị chểnh mảng coi thường nên phải nói thẳng lẽ thật là như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tóm lại tu Thiền hay tu Tịnh, tu Mật gì cũng phải tới chỗ cứu kính. Nếu
tu Thiền theo Nguyên thủy thì phải qua Sơ thiền, Nhị thiền, Tam thiền, Tứ thiền,
Không vô biên xứ, Thức vô biên xứ, Vô sở hữu xứ, Phi phi tưởng xứ, rồi tới Diệt
tận định mới được nhập Niết-bàn. Như vậy từ Phi phi tưởng là định cao nhất mà
cũng còn chưa xong. Như tôi nói người biết bỏ đá nhưng chừa một ký cũng lên
không tới nơi. Vì vậy chỗ tột cùng không còn một mảy mai niệm tưởng nào mới tới
Niết-bàn. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nếu tu theo Thiền tông, Lục Tổ Huệ Năng dạy phải lấy Vô niệm làm tông.
Tới chỗ không còn một niệm, không còn một ý nghĩ nào mới là trọng tâm. Vô niệm
và niệm Phật tới chỗ vô niệm cũng như nhau. Cả ba đều gặp nhau ở chỗ cứu kính
với điều kiện cả ba đều phải thông minh, đều phải buông xả hết những thứ cồng
kềnh nặng nhọc vô ích. Được như vậy mới tới đỉnh gặp Phật. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta tu ai cũng mong sao được thành Phật, nhưng dường như còn luyến
tiếc một cái gì đó. Nghĩa là thấy vòng luân hồi còn vui, chưa nỡ dứt khoát, còn
muốn qua lại năm phen, mười lượt nữa để gặp bà con cho vui, chưa muốn dứt khoát
đi một mình. Nên rồi gặp nhau hoài, khổ hoài, rốt cuộc chẳng đi tới đâu. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta là kẻ quyết chí tu thì phải thấy tường tận hướng đi, đường lối
tu của mình. Thấy rõ rồi, trên đường tu không có gì nghi ngờ hết. Không cần phải
đi soi căn soi kiếp gì cả, bỏ phiền não thì nhất định tu thành Phật. Giả sử
trước kia mình nhiều nóng giận, bây giờ biết tu chỉ còn phân nửa. Như vậy ai
biết mình giảm phân nửa? Mình biết chớ ai biết. Thế thì cần hỏi ai, có ai biết
mình bằng mình. Nhưng không hiểu sao Phật tử hay đi hỏi quá, mỗi lần đi hỏi rất
tốn tiền. Lẽ thực ở mình mà đi hỏi người khác để tốn công tốn của, có thông
minh không? </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta tu theo Phật là tu theo con đường giác ngộ. Giác ngộ là trí
tuệ, mà trí tuệ thì không nghĩ quanh nghĩ quẩn, không thấy lệch lạc thế này thế
kia. Khi bước chân vào đạo Phật, chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ tinh thần tỉnh
giác. Phật tử bình thường thấy quyết tâm tu, nhưng ra đường có ai chỉ mặt nói
chị là người ác, lúc đó làm sao? Cự liền. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người ta nói ở ngoài miệng, chớ đâu
biết được trong lòng mình. Mình mới biết mình, tại sao lại cự với họ. Họ nói ta
ác ta im lặng thì không cần đính chánh vẫn thấy người kia nói sai. Còn vừa nói
ác mình liền cự lại thành ra ác rồi. Chúng ta tu đã sáng suốt nhiều chưa? Còn
dở quá, tu lâu mà cũng còn dỡ như thường. Mới thấy chúng ta tu theo đạo giác
ngộ mà vẫn còn đang mê. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Giả sử Phật tử nào hơi lười nhác, tu lơ mơ thôi nhưng gặp một người bạn
đạo khen chị tu hay quá, vượt hơn tất cả. Lúc đó mình cải chánh hay lặng thinh
nhận. Chắc lặng thinh nhận. Rõ ràng chúng ta nhiều bệnh quá, bị chê thì cự,
được khen dù không đúng sự thật cũng làm thinh. Tu mà không tiến, không đạt
được những gì Phật dạy, lại hiếu danh, ghét lời chê ưa tiếng khen, không thấy
được lẽ thực, đâu thể xứng đáng là một Phật tử.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nhiều Phật tử than hồi chưa biết đạo, nghĩ đi chùa sẽ bớt phiền não,
không ngờ càng đi chùa càng nhiều phiền não. Đó là tại sao? Tại ôm cái mê, tiếc
cục sỏi, cục đá nên không tiến được. Nếu là người thực tu phải can đảm nhìn lại
mình, bỏ hết những gì dở đi, như vậy trên đường tu mới đạt được kết quả tốt.
Ngược lại, không chịu thấy điểm dở yếu của mình, cứ tưởng là hay, ai vuốt ve
tán dốc thì vui lắm, còn ai nói xấu vài ba câu liền không muốn đi chùa nữa. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tu mà bị dư luận bên ngoài làm chủ, không thực thấy tư tưởng, hành động
của mình tốt hay xấu, đó không phải là thật tu. Người không chịu thấy những
điểm yếu đuối dở tệ của mình, dù đi chùa mười năm hai mươi năm, ăn chay trường,
lạy Phật nhiều cũng chưa phải là hay. Không chịu đổ bao đá xuống thì cũng là kẻ
vác đá nặng nề, thở è ạch như thường.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta tu là làm một việc cao thượng quí báu phi thường, chớ không
phải chuyện thường. Đã là cao thượng, quí báu mà chúng ta lại đeo mang những thứ
mê lầm thì không thể chấp nhận được. Tu theo đạo giác ngộ thì nhất định phải có
giác, không giác nhiều cũng giác ít. Phật tử là gì? Phật là giác, tử là con. Phật
tử là con của bậc giác ngộ. Đã là con của bậc giác ngộ thì Phật giác ngộ một
ngàn lần, ít ra mình cũng được mười, hai mươi lần; chớ không thể không giác
chút nào cả. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngày xưa đức Phật đi khất thực, có một Bà-la-môn theo sau chửi hoài, mà
Phật vẫn ung dung đi. Ông tức quá chạy lên chận đầu Phật hỏi: </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Cù Đàm, ông có điếc không? </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật nói: </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Không </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Không điếc, tại sao không nghe tôi chửi?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật nói: </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ví như nhà ngươi có đám tiệc. Sau khi đám xong quà bánh còn nhiều, ngươi
đem tặng thân hữu mỗi người một gói. Nếu họ không nhận thì quà đó thuộc về ai?”</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bà-la-môn trả lời: </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Tôi tặng mà người ta không nhận thì thuộc về tôi chớ về ai. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật nói: </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thuộc về ai? </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta bây giờ mới nghe người ta nhốp nhép ngoài kia, trong này nổi
giận rồi, làm sao làm con Phật được. Bà-la-môn kêu tên Phật chửi từ đầu đường tới
cuối đường, Phật không nhận. Còn chúng ta vừa nghe sầm sì, liền để ý coi có nói
tên mình không. Nếu có thì đứng lại ngay, nói cho ra lẽ mới được. Rõ ràng chúng
ta kiếm chuyện để dính mắc, chớ không phải buông xả. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật buông xả hết, nghe chửi mà không chút bận tâm, khiến cho người
chửi tức ngược trở lại. Chúng ta ngày nay chỉ cần nói một câu hơi nhẹ nhẹ cũng nổi
giận rồi. Vậy là con Phật chưa? Đức Phật trọn vẹn không có tí gì hờn ghét, mình
thì hờn giận đầy bụng. Như vậy thì mình làm sao xứng đáng là con của Phật.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nếu ngày xưa người ta chửi Phật, Phật đứng lại cự với người đó thì bây
giờ chúng ta đâu có lạy Ngài. Sở dĩ mình lạy Phật vì người ta chửi, Ngài không
màng, không dính nên ta mới kính lễ. Chúng ta là đệ tử Phật mà ôm đầy bụng thị
phi thì đâu có đi đường của Phật, e rằng đó đường ma. Đường Phật sáng suốt
không chịu đi, tức là đi đường si mê, đường ma rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Huynh đệ cùng một chùa mà cãi nhau, không sợ người thế gian cười cho.
Là con bậc giác ngộ, lẽ ra chúng ta phải tỉnh giác hơn người đời, mới hướng dẫn
dạy dổ họ được. Đằng này ta lại cãi nhau, không giữ được ba nghiệp thanh tịnh,
thật hổ thẹn không làm đẹp cho Phật, mà làm oen ố Phật. Mang danh hiệu Phật tử
thì phải có cả tâm tư, ngôn ngữ, hành động của Phật tử. Chỉ có tên mà không có
thực chất thì thật vô nghĩa. Đó là những điều chúng ta phải thấy rõ. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta tu phải chân thành, thật thà. Những gì Phật dạy hôm nay làm
chưa được, ngày mai ráng làm. Năm này chưa xong, năm tới ráng cho xong. Như vậy
bước đường tu hành của mình mới tiến bộ. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nếu cứ để y nguyên thói xấu cũ, chỉ
mang danh hiệu Phật tử thôi thì chắc lâu tiến lắm. Cho nên biết tu rồi chúng ta
phải cố gắng, phải nỗ lực sao cho xứng đáng là con của Phật. Con có hiếu thì
phải nghe lời cha mẹ dạy, thực hành những gì cha mẹ muốn. Như vậy trên đường tu
bảo đảm chúng ta sẽ tiến. Nếu để trì trệ trong mê lầm, không tiến được thì uổng
công tu hành quá. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tại sao lên tới đỉnh núi, muốn vô lễ Phật phải buông gậy? Đức Phật đó
là Phật ở đâu đến? Là Phật của chính mình. Trong kinh Phật thường dạy: “Tất cả
chúng sanh đều có Phật tánh”. Chúng sanh có tánh Phật giống như người nông dân
có lúa giống. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Lúa giống tốt, có đất còn phải làm sao nữa? Gieo giống thì nhất
định có lúa ăn, vì hạt giống đã có sẵn. Có giống có đất mà không chịu gieo,
chạy sang hàng xóm mượn gạo, mượn lúa thì thật là vô lý. Cũng vậy, chúng ta có
tánh Phật rồi mà không xoay lại mình, đi cầu ông này ông kia giúp con tu. Đó là
một điều sai lầm lớn.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật tánh ấy ra sao? Tôi chỉ nói một cách hết sức giản đơn thế này:
Chúng ta sẵn có Phật tánh, nhưng vì những ý niệm lăng xăng, phiền não bủa vây che
mờ, khuất lấp đi nên có mà không thấy. Bây giờ phải dẹp phiền não, dẹp ý niệm
lăng xăng thì tánh Phật sẽ hiển lộ. Muốn dẹp phiền não như tôi đã nói, phải
quăng hết những thứ cát đá nặng nề, cồng kềnh. Quăng nó đi thì phiền não nhẹ,
dần dần dứt sạch, tiến tới thảnh thơi tự tại. Trở về với Phật không khó khăn
gì, chỉ cần chịu bỏ, chịu dẹp phiền não là được. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Đức Phật nói nhiều câu nghe thật tha thiết: “Ta là Phật đã thành, các
ngươi là Phật sẽ thành”. Ngài nói thẳng cho chúng ta biết mình có Phật, nếu chịu
trở về là sẽ thành Phật, không nghi ngờ gì hết. Đó là đức Phật khẳng định cho
chúng ta có đầy đủ lòng tin nơi khả năng giác ngộ thành Phật của mình. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong kinh, có khi Phật lại nói: “Tất cả chúng sanh đều đã thành Phật”.
Tại sao? Vì Phật thấy rõ ai cũng có tánh Phật sẵn, đã có sẵn tức đã thành rồi.
Chỉ vì chúng sanh không chịu dẹp phiền não che đậy, nên rồi chưa thành. Có mà
không thấy nên cũng như không, chớ không phải là không có.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Quí vị muốn thấy ông Phật của mình cũng không khó khăn lắm đâu. Thử
ngồi mười lăm phút đừng có một ý niệm nào dấy động, chừng ấy ông Phật của mình
hiện ra liền. Vậy thôi, rất dễ. Mười lăm phút thôi, tôi không nói nhiều, nhưng
trong thời gian đó đừng dấy động một niệm nào thì ông Phật hiện ra đầy đủ. Như
vậy dễ hay khó? Dễ mà làm không được thành ra khó. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật đã sẵn nơi mình mà không chịu thấy, cứ thấy chuyện đông tây đâu
đâu. Ngồi lại nhớ anh kia mắng mình, chị nọ khinh mình, người này làm ăn giỏi tiền
nhiều, người kia làm ăn dở nghèo khó, cứ nhớ như vậy làm sao ông Phật hiện ra
được. Cho nên tôi thường nói chúng ta bị cái bệnh trầm trọng là thích làm cảnh
sát quốc tế. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Đi ngang một đám đang gây gổ gì đó liền muốn vô coi biết chuyện
gì. Người ta không mời cũng muốn nhào vô phân xử. Chuyện bên Tây bên Tàu đánh
nhau cũng muốn biết. Biết chi vậy? Có phân xử được đâu, mà cũng muốn biết. Biết
để chất chứa đầy kho, rồi than tu hoài sao không thành Phật. Thành gì được, ông
Phật bị ngộp với trăm ngàn chuyện tào lao đó, làm sao cất đầu lên nổi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người tu phải gan dạ loại tất cả ý niệm lăng xăng đang che khuất ông
Phật của mình đi, như vậy ông Phật mới hiện được. Chuyện dễ như trở tay mà
không chịu làm, chạy lên núi lên non tìm Phật gia hộ, thật là hoang đường. Chỉ
cần một ngày ngồi lặng lẽ, không để niệm nào chen vô mà vẫn tỉnh sáng thì Phật
hiện tiền. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta phải sáng phải tỉnh, thấy được lẽ thật mới đúng là con của
Phật. Vì Phật là giác, giác là thấy được chân lý, thấy được lẽ đạo. Còn chúng
ta cứ mê hoài mà xưng con Phật thì thật là hổ thẹn. Mong tất cả cố gắng thực
hành được những gì Phật dạy, buông bỏ hết mọi phiền não thì lập tức thành Phật.
Điều ấy chắc chắn không nghi.</span></p>
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Nguồn tin:</strong>
				HT Thanh Từ
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html" title="Một Ngọn Núi Ba Con Đường">https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Mot-Ngon-Nui-Ba-Con-Duong-3954.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>