<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Tam nhân Phật tính</title>
<meta name="description" content="Tam nhân Phật tính - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Tam nhân Phật tính">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Tam nhân Phật tính</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ bảy - 23/06/2012 08:43</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Người tu Phật làm sao phải sáng được tâm, ngay nơi con người này chúng ta nhận ra cái chân thật vĩnh cửu mới là mục đích cứu cánh. Vì vậy chúng ta khéo luôn tự nhắc nhở mình cùng nhau nhìn lại, nhận cho ra chân lý hiện thực nơi mỗi người qua "Tam Nhân Phật Tánh".
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">I. CHÁNH NHÂN PHẬT TÁNH</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật tánh là tánh
giác, là lẽ thật nơi mỗi người, là chân lý bình đẳng với tất cả. Phật nói trong
kinh Niết-bàn: "Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh". Đó là một chân
lý bình đẳng, tất cả chúng sinh đều có đủ nhưng do quên chánh nhân này nên mới
chịu luân hồi sanh tử. Ngay lúc ban đầu chúng sinh đã bất giác, lầm lẫn đi
trong vô minh nên ngày càng xa đường về. Kinh Pháp Hoa, Phật bảo là làm cùng tử
lang thang nơi xứ người.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Như con của ông
trưởng giả giàu có, nhưng bỏ cha lang thang đi kiếm ăn từng bữa nơi quê người
nên trở thành nghèo đói. Trong khi đó, chính mình là con ông trưởng giả, kế
thừa cả một gia tài sự sản, nhưng không biết mà đành bỏ đi. Chúng sinh cũng
thế, có Chánh Nhân Phật Tánh đầy đủ công đức, nhưng bỏ quên nên làm mãi chúng
sinh. Vì vậy chúng ta luôn luôn thấy thiếu mà khổ sở đi tìm.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngay nơi sáu căn
này: con mắt tìm sắc trần để duyên theo hiểu biết, lỗ tai tìm thanh trần, lỗ
mũi tìm hương trần, lưỡi tìm vị trần, thân tìm xúc trần, ý tìm pháp trần. Chúng
ta luôn đi tìm các trần bên ngoài để nó làm duyên, nếu không có các trần đó thì
thấy giống như mất mình. Cho nên, phải tìm cái gì đó, tìm được một chút rồi
mất; nghe được tiếng gì hay vừa cái lỗ tai một chút thì nó cũng qua, rồi tìm
cái khác. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Giống như vị cùng
tử lang thang đi kiếm ăn từng ngày, kiếm được ngày nay ăn hết rồi, ngày mai
kiếm ăn tiếp, kiếm từng ngày này qua ngày khác. Chúng ta học pháp, nghe pháp để
tiếp thu là cũng đang kiếm ăn, quên mất gốc chân thật mình giàu có. Đến bao giờ
giác ngộ, thấy rõ nguồn gốc của chính mình không phải là chúng sinh, mà là Phật
Tánh sáng suốt đó là về nhà kế thừa gia bảo. Gốc của chúng ta là Phật chứ không
phải chúng sinh, nhưng do lầm mê quên mất chánh nhân sẵn có nên đành lang thang
vô lượng kiếp tử sinh. Mỗi người ai cũng có chánh nhân, nên Phật, Tổ thường
bảo: "Kia đã trượng phu, ta đây cũng vậy". Như Lai tu thành Phật,
chúng sinh nếu biết khai thác tánh Phật, tu hành công đức viên mãn cũng sẽ là
một vị Phật.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Theo tinh thần Đại
thừa là đánh thức mọi người phát tâm Bồ-đề cầu đến giác ngộ thành Phật. Chúng
ta tu là trở về địa vị Phật của chính mình, chứ không phải tu cuối cùng rồi về
quỳ dưới chân Phật cầu xin cái này cái kia. Chúng ta phải có niềm tin để vươn
lên, Phật cũng từ chúng sinh mà thành. Bồ-tát là hữu tình giác, một chúng sinh
giác ngộ. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Một chúng sinh
giác ngộ rồi giác ngộ lại chúng sinh, gọi là giác hữu tình. Đó là ý nghĩa
Bồ-tát. Như vậy, Bồ-tát cũng là từ chúng sinh mà tiến thành Bồ-tát. Thiền sư
Khuông Việt, sống vào đời Lý, khi sắp tịch, Ngài nói bài kệ:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mộc trung nguyên
hữu hỏa,
    <br />Hữu hỏa, hỏa hoàn sanh.
    <br />Nhược vị mộc vô hỏa,
    <br />Toản toại hà do manh?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Dịch:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong cây vốn có
lửa,
    <br />Có lửa, lửa lại sanh.
    <br />Nếu bảo cây không lửa,
    <br />Cọ xát làm sao sinh?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngày xưa, khi muốn
lấy lửa thì dùng hai cành cây cọ xát lại, cọ lâu nó nóng phát ra lửa rồi lấy
bùi nhùi đốt làm lửa. Ở đây, Sư nói:"Trong cây vốn có lửa", nó có sẵn
cái mầm lửa trong đó, chúng ta cọ xát thì lửa sẽ sanh. Nếu trong cây không có
mầm lửa, dù chúng ta có cọ xát cách mấy nó cũng không phát ra lửa được. Cũng vậy,
trong chúng sinh có mầm giác, chúng ta khéo biết khai thác thì mới giác ngộ
được. Phật giác ngộ từ đâu? Đọc lịch sử thấy Phật ngồi dưới cội cây Tất-bát-la
(cây Bồ-đề) thiền định qua bốn mươi chín ngày đêm, khi thấy sao Mai mọc ngài
liền giác ngộ thành đạo. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vậy Ngài thành đạo
ở trên sao Mai, ở dưới cội Bồ-đề, hay ở đâu? Chúng ta thường nói: "Phật
thành đạo dưới cội Bồ-đề". Nếu thành đạo dưới cội Bồ-đề thì chúng ta qua
Bồ-đề đạo tràng bên Ấn Độ là tìm được rồi. Nhưng biết bao người qua bên đó mà
vẫn là chúng sinh?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật thành đạo là
ngay nơi tâm giác ngộ của ngài. Không ở cội Bồ-đề cũng không có trên sao Mai,
đó chỉ là di tích. Ngay nơi tâm có mầm giác, đó là khả năng đưa chúng sinh đến
giác ngộ. Nếu chúng ta không có nhân giác thì tu cách mấy cũng không giác được.
Trong Kinh Tiểu Phẩm Bát-nhã, Phật dạy: "Tất cả chúng sinh xưa nay đều là
thanh tịnh. Giả như khiến cho chư Phật ở trăm ngàn muôn kiếp xướng lên rằng:
"Chúng sinh, chúng sinh". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cũng không quyết
định có chúng sinh thật có thể được!". Nghĩa là, Phật xác định tất cả
chúng sinh xưa nay đều là thanh tịnh. Giả như chư Phật ở trăm ngàn muôn kiếp
xướng lên "chúng sinh, chúng sinh" nhưng cũng không quyết định thật
có chúng sinh cố định. Vì chúng sinh cũng là danh từ tạm thời, đặt ra trong một
giai đoạn đang mê muội. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nếu tỉnh sáng thì
không gọi tên chúng sinh nữa. Chúng sinh chỉ là cái tên, không phải cố định.
Người nghe cái tên rồi chấp kẹt vào cái tên. Giống như chúng ta mới sanh ra
không có tên, nhưng khi đặt cho cái tên rồi mà kêu khác đi thì không chịu.
Nhưng cũng có trường hợp kêu khác, như chúng ta đi tu thầy Bổn sư đặt cho cái
tên mới, lúc đó gọi bằng pháp danh chứ không gọi tên mà cha mẹ đã đặt cho chúng
ta như trước nữa. Đôi khi vào chùa lâu lâu lại đổi tên nữa, cho nên cái tên
không cố định. Cũng vậy tên chúng sinh không cố định, chỉ đặt ra trong một thời
điểm nào đó, nó không có thực.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong Kinh Kim
Cang, ngài Tu-bồ-đề hỏi Phật về ý nghĩa của kinh này: "Trong thời mạt
Pháp, có chúng sinh nào nghe được nghĩa lý kinh này có thể tin được chăng ?
".</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật liền ngăn:
"Ông chớ nói như vậy!".</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tức là chúng sinh
ai cũng có Phật tánh tại sao không thể tin.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Sau đó Phật bảo:
"Tu-bồ-đề! Chúng sinh, chúng sinh đó! Như Lai nói chẳng phải chúng sinh,
đó gọi là chúng sinh".</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nghĩa là, nói
chúng sinh nhưng mà chẳng phải chúng sinh. Nói chúng sinh là tạm thời chứ không
cố định, vì nó có nguồn gốc là phi chúng sinh. Đó là ý nghĩa đánh thức cho
chúng sinh tiến lên.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chính trong Kinh
Niết Bàn, phẩm Sư Tử Hống, Phật nói: "Hễ ai có tâm thì nhất định sẽ được
Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Do vì nghĩa này, ta thường nói là tất cả chúng
sinh đều có Phật tánh".</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nghĩa là, ai có
tâm thì nhất định sẽ thành Phật, vì có tâm là có giác. Đó là sức mạnh, niềm tin
để chuyển hóa cho người vươn lên.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong Kinh Pháp
Hoa ghi Bồ-tát Thường Bất Khinh tu hạnh là: đi đâu gặp ai ngài đều đứng xá xá,
lễ lạy rồi nói: "Tôi không dám khinh quý ngài! Quý ngài rồi sẽ thành
Phật". Tuy nhiên, có những người nghe như vậy không chịu, bảo: "Ông
là Tỳ-kheo vô trí, ông chưa thành Phật làm sao thọ ký cho chúng tôi được".
Rồi có người chửi mắng, lấy đá gạch ném v.v... Nhưng ngài Thường Bất Khinh
không giận, vẫn đứng từ xa chấp tay xá xá: "Tôi không dám khinh các ngài.
Các ngài rồi sẽ thành Phật". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Đến khi ngài sắp
tịch, nghe mấy chục ngàn bài kệ Kinh Pháp Hoa, tuổi thọ kéo dài thêm nữa. Sau
đó, ngài sanh ở đâu cũng thường gặp Phật, trải qua nhiều kiếp tu hành sau được
thành Phật. Đó chính là tiền thân của Phật Thích Ca. Bồ-tát Thường Bất Khinh đi
lễ lạy mỗi người và nói ai cũng sẽ thành Phật, đó là khơi dậy đánh thức tri kiến
Phật có nơi mỗi người. Bồ-tát Thường Bất Khinh thuyết kinh Pháp Hoa chỉ bấy
nhiêu thôi nhưng đó là tinh yếu sống động của Kinh Pháp Hoa. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chứ không như
chúng ta giảng nói nhiều mà chỉ nói trên văn tự chữ nghĩa của kinh Pháp Hoa.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thường Bất Khinh:
nghĩa là không dám khinh ai! Nếu chúng ta thấm sâu được ý nghĩa đó thì cũng
không dám khinh ai. Thấu được ý này thì ai sống cũng vui vẻ, gần gũi với nhau
vì thấy xung quanh toàn là Bồ-tát. Ngược lại, nếu thấy mọi người là chúng sinh
hoặc lâu lâu nghĩ là ma phá mình thì sẽ thấy cách biệt, đôi khi không tôn kính
lẫn nhau. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vì vậy mỗi người
đều có nguồn gốc chân thật để tiến lên, tin mình có chánh nhân để thành Phật.
Do thấy được cội gốc đó, nên Thiền sư hay đánh thức chúng sinh để khơi dậy cái
chánh nhân này. Có khi các ngài nói bằng danh từ nhà Thiền, nghe rất khó hiểu.
Nhưng khi học nhân ngộ được ra mới thấy đó là cách thuyết pháp sống động của
người xưa.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Có một vị tăng đến
hỏi ngài Triệu Châu:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Học nhân mờ tối
chậm lụt, đang bị chìm nổi. Vậy làm thế nào để ra khỏi được?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">(Tức là, do con mờ
tối chậm lụt đang một phen bị chìm nổi trong sanh tử luân hồi. Vậy thì làm sao
ra khỏi vòng luân hồi đó?)</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Triệu Châu
ngồi im không nói.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vị tăng thấy vậy
thưa:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Bạch Hòa thượng!
Đây là con hỏi thật Hòa thượng mà!</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Triệu Châu
mới bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ông ở đâu mà làm
một nổi, một chìm?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ban đầu, ngài
Triệu Châu im lặng là để khơi dậy sự thắc mắc cao độ của học nhân. Khi học nhân
khao khát hỏi nữa thì ngài nhấn mạnh: ông ở đâu mà làm một nổi một chìm? Đây là
đánh thức học nhân khơi dậy chánh nhân. Ông đang hỏi đây, vậy còn ai chìm nổi?
Ngài đánh thức cho học nhân tỉnh lại, ngay đây đầy đủ hết đâu có thiếu. Nhưng
do chúng sinh nghĩ là mình mê lầm nên phải chịu trầm luân sanh tử. Chứ không
nhận ra cái thật nó vẫn hiện hữu nơi mỗi người. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thiền sư không
giải thích chữ nghĩa dài dòng, mà nói chính xác đi thẳng vào sự thật. Nếu như
chúng ta nhiều khi vì lòng từ bi giải thích: "Ừ! Ông muốn ra khỏi chìm nổi
thì phải tu hành thế này, tu hành thế kia". Nói một hơi, nhưng không thấy
ai ra khỏi chìm nổi. Do chúng ta không sống được ở chỗ gốc, nên đành phải nói ở
cành lá nhánh nhóc.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Có vị tăng tên
Thanh Khoát đến gặp ngài Tào Sơn hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Học nhân đang
nghèo khổ, đói kém. Vậy xin thầy cứu giúp cho?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Tào Sơn gọi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Này Xà-lê Khoát!
Hãy đến gần đây!</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vị tăng Thanh
Khoát liền đi đến gần.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Cái gã nhà nghèo
ở Tuyền Châu đã uống xong ba chén rượu mà còn nói chưa dính môi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vị tăng bảo mình
nghèo khổ, đói kém đến ngài Tào Sơn xin cứu giúp. Ngài Tào Sơn nói: "Thôi
ông hãy lại đây". Vị tăng biết đến gần, thì đâu có thiếu. Có nghe có biết
đến gần là tánh giác luôn sẵn đó thì thiếu thốn ở chỗ nào? Vậy có phải là nói
dối chăng? Nên ngài Tào Sơn mới bảo: "Cái gã nhà nghèo ở Tuyền Châu đã
uống xong ba chén rượu mà còn nói chưa dính môi", uống rồi mà còn nói là
chưa dính môi, tức là nói dối, là lầm qua sự thật. Ngài Tào Sơn đánh thức cho
vị tăng ngay đó chánh nhân đầy đủ, không có gì thiếu cả. Như vậy mọi người đều
có chánh nhân Phật tánh nơi chính mình, nhưng cần phải có duyên nhân Phật tánh
để hỗ trợ cho chánh nhân Phật tánh được phát khởi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">II. DUYÊN NHÂN PHẬT TÁNH</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Duyên nhân Phật
tánh là những duyên phụ, nó trợ giúp cho chánh nhân phát khởi. Tất cả chúng
sinh đều có sẵn chánh nhân, nhưng từ lâu bị vô minh phiền não che khuất nên
không nhớ mình có chánh nhân Phật tánh, mà chỉ nhớ đến bản ngã nên có chánh
nhân mà cũng như không.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Có vị tăng tên Huệ
Lãng đến hỏi ngài Thạch Đầu:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Thế nào là Phật?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thạch Đầu
bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ông không có
Phật tánh.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Huệ Lãng học
Phật lâu thông hiểu kinh tạng mới đáp:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Tất cả chúng sinh
đều có Phật tánh. Tại sao con lại không có, còn các loài xuẩn động hàm linh thì
thế nào?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">(Tức các loài côn
trùng biết bò, biết bay, biết máy động v.v... những loài đó thì thế nào?)</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thạch Đầu
bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Những loài đó có
Phật tánh.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vị tăng thắc mắc:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Vậy thì Huệ Lãng
con vì sao lại không có?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thạch Đầu
bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Là tại vì ông
chẳng chịu nhận.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngay đó vị tăng
chợt ngộ.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta thấy
Thiền sư khai thị thật khéo léo. Ban đầu ngài Thạch Đầu nói như vậy để khơi dậy
cho vị tăng sự thắc mắc, ngay đó đánh đúng tâm điểm của vị tăng thì ông liền
nhận được. Sau này, ngài Huệ Lãng ra trụ trì giáo hóa, có người học đến hỏi
đạo, ngài liền bảo: "Thôi ôâng đi đi! Ông không có Phật tánh!" cũng
là cách khéo léo để đánh thức cho người sau. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Người học đạo là
phải đạt ý quên lời, không chấp theo văn tự ngữ ngôn. Nghe nói: Không có Phật
tánh rồi chúng ta cho là không có, đó là mắc kẹt trên chữ nghĩa. Vì vậy cần
phải có Thiện hữu tri thức để nhắc nhở giúp cho chúng ta tiêu trừ những tập khí
mê lầm, chấp ngã vô minh, đồng thời khơi dậy giúp cho chánh nhân phát sáng, đó
gọi là duyên nhân Phật tánh.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta có sẵn
chánh nhân, nhưng nếu không biết cách làm sống dậy hay khơi mở thì nó vẫn bị
vùi lấp trong vô minh phiền não, do đó cần phải có các pháp hành như: bố thí,
trì giới, ngồi thiền, tụng kinh, niệm Phật v.v... đây là những trợ duyên cho
chánh nhân khởi phát. Nếu chúng ta nói "Tôi có Phật tánh rồi không cần tu
gì hết, để nó tự phát ra thôi", nếu tự nó phát khởi sao chúng ta vẫn còn
phiền não khổ đau. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chánh nhân có
nhưng chúng ta không biết khai thác để sống trở về thì có cũng như không, cũng
là chúng sinh bị trầm luân sanh tử. Do đó, tuy chúng ta biết là có, nhưng vẫn
phải làm các việc công đức như bố thí, cúng dường v.v..., vì đây là những duyên
nhân để trợ cho chánh nhân mau sớm phát khởi. Điều quan trọng là chúng ta làm
tất cả việc công đức mà tâm không tham chấp, không vướng mắc và phải hồi hướng
về đạo vô thượng Bồ-đề.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trong Kinh Kim
Cang, Phật bảo ngài Tu-bồ-đề:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Này Tu-bồ-đề!
Nếu Bồ-tát đem bảy báu đầy khắp cả thế giới bằng số cát sông Hằng để bố thí.
Nếu lại có người biết tất cả pháp vô ngã được thành tựu sức nhẫn thì Bồ-tát này
hơn phước đức của Bồ-tát bố thí ở trước có được đó. Tại sao? Này Tu-bồ-đề! Do
Bồ-tát chẳng thọ phước đức.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Tu-bồ-đề bạch
Phật:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Bạch Thế Tôn!
Làm thế nào Bồ-tát chẳng thọ phước đức?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật bảo:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Này Tu-bồ-đề!
Bồ-tát có làm phước đức gì chẳng nên tham trước vì vậy nói chẳng thọ phước đức.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Bồ-tát làm mà
không có tham trước, không thọ phước đức thì công đức mới lớn, mới khế hợp với
Bát-nhã. Như vậy Phật không bác bỏ việc làm phước đức, ngược lại Phật còn
khuyến khích chúng sinh vun bồi phước đức nhưng làm mà không bám chấp, thảy đều
hồi hướng về đạo Bồ-đề. Đó mới là đầy đủ phước trí trang nghiêm. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trái lại, nếu
chúng ta làm mà mắc kẹt, chấp vào phước đức nhiều khi dễ sanh phiền não. Như đi
làm từ thiện, là đi làm phước đức. Chúng ta có món quà đem biếu cho người nào
đó, người đó đem cho người khác, mình liền không vui. Theo tinh thần bố thí,
khi chúng ta cho ai đó rồi thì vật đó trở thành của người, người có quyền cho
lại người khác, sao chúng ta lại buồn?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hay chúng ta giúp
ai đó, lâu lâu gặp lại nhờ họ giúp đỡ mình. Họ không giúp rồi mình phiền não,
nói họ là kẻ quên ơn. Như vậy, trước đó chúng ta giúp người là có hậu ý. Vậy là
chúng ta làm mà còn dính mắc trong đó, do đó không được công đức nhiều. Cho
nên, Phật dạy chúng ta phải làm với cái tâm thật sự "Bố thí chỉ bố thí
thôi" thì đây là những duyên nhân trợ lực cho chánh nhân mau sớm phát
khởi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Như Phật cũng
không bỏ những việc làm phước đức dù nhỏ mấy, như xỏ kim cho thầy Tỳ-kheo bị
mù, hay tắm rửa cho người bị bệnh lở loét v.v... làm mà không thọ, không tham
đó chính là duyên nhân để cho Phật tánh phát khởi tốt đẹp.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Hy Thiên
Thạch Đầu là đệ tử của Lục Tổ, nhưng khi Lục Tổ viên tịch thì ngài Hy Thiên
chưa ngộ đạo. Do đó, ngài đến chỗ Thiền sư Thanh Nguyên cầu học.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thanh Nguyên
hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ngươi từ phương
nào đến đây?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hy Thiên thưa:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Bạch Hòa thượng!
Con từ Tào Khê đến.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thanh Nguyên
hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Vậy ông đem được
cái gì đến đây?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hy Thiên thưa:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Chưa đến Tào Khê
cũng chẳng mất.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài Thanh Nguyên
mới hỏi lại:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Vậy thì mặc tình
mà dùng đi, đến Tào Khê làm gì?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hy Thiên thưa:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Tuy nhiên như
thế! Nhưng không đến Tào Khê thì đâu biết là chẳng mất.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cái đó nó có sẵn
nơi mỗi người, chưa đến Tào Khê nó cũng không có mất, nhưng nếu không đến Tào
Khê thì đâu biết có cái chẳng mất này. Nhờ đến Tào Khê, được Lục Tổ giảng dạy
khai thị mới biết có cái này. Tức là nhờ duyên nhân mà biết được chánh nhân.
Đây cũng nói lên chánh nhân Phật tánh có sẵn nơi mình, tất cả chúng ta
"chưa đến đây nó cũng đâu mất", nhưng nhờ đến đây nghe pháp mới biết
được có cái không mất. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cái chân thật vốn
có sẵn, không phải do học đạo hay do thầy giảng mới có. Nhưng nhờ học đạo, nhờ
thiện hữu tri thức nhắc nhở chúng ta mới biết được cái đó có sẵn nơi mình. Do
biết nó có sẵn nên chúng ta không đi cầu tìm bên ngoài, như có người nói:
"Đến học đạo với tôi, chừng ba tháng tôi cho đắc đạo". Chúng ta nghe
vậy thấy có ham không? Nếu người không biết sẽ bị gạt. Cái này thật nơi mình
làm sao cho? Cái gì cho được thì mất được, tức thuộc về sanh diệt vô thường là
giả không thật, không nên mắc kẹt.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">III. LIỄU NHÂN PHẬT TÁNH</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta có chánh
nhân sẵn nơi mình, nhưng phải nhờ duyên nhân để trợ duyên, giúp cho chánh nhân
phát khởi. Nhưng phải tiến thêm một bước là Liễu nhân Phật tánh. "Liễu
nhân" là làm sáng tỏ, hiện rõ tánh Phật nơi mỗi người. Tức là trí tuệ rõ
chiếu để Phật tánh hiện tiền, Trí và Lý không hai, không ngăn cách.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật bảo ai cũng
có Phật tánh, chúng ta mới dùng trí tuệ quán chiếu soi sáng, khi chúng ta dùng
trí dụng để soi sáng Phật tánh thì thấy dường như có hai: Trí tuệ và Phật tánh.
Còn thấy hai là còn cách biệt. Giai đoạn này chúng ta chỉ là khái niệm về Phật
tánh. Đến khi trí tuệ phát ra sáng tỏ, thấu rõ cái trí thể chân thật chính là
Phật tánh không hai thì ngay đây Phật tánh hiện tiền. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật tánh ngay nơi
chúng ta, nhờ dùng trí tuệ chiếu soi làm sáng tỏ hiện ra Phật tánh luôn hằng
hữu. Đó gọi là liễu nhân Phật tánh. Như vậy, Phật tánh sẵn có nhưng nhờ trí
dụng làm phát khởi Phật tánh, gọi là "diệu dụng Phật tánh". Diệu dụng
Phật tánh bất khả tư nghì, thắng được phiền não, chấp ngã, khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Trí tuệ thấu rõ,
sáng tỏ Phật tánh nhưng trí tuệ không làm ra Phật tánh. Cũng như có những đồ
vật như bàn, ghế v.v... trong một căn nhà tối, do tối quá nên chúng ta không
thấy gì hết. Bây giờ mở đèn lên, căn nhà có ánh sáng chiếu soi, chúng ta thấy
rõ được những đồ vật đó. Như vậy những đồ vật đó trước giờ đã nằm sẵn trong
nhà, nhưng không có ánh sáng nên không thấy. Bây giờ ánh sáng chiếu soi vào nên
chúng ta thấy rõ mọi thứ. Như vậy, ánh sáng chỉ soi chiếu những đồ vật, chứ
không phải ánh sáng làm ra những đồ vật đó.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;"><span>&nbsp;</span>Cũng vậy, chúng ta dùng trí tuệ soi sáng Phật
tánh, chứ không phải trí tuệ làm ra Phật tánh. Cho nên gọi là "Liễu
nhân", chứ không gọi "tác nhân". Nhờ tu hành quán chiếu chúng ta
phát triển được liễu nhân Phật tánh, đó là diệu dụng của sức sống chân thật thì
cái này mới thắng được phiền não khổ đau. Như chúng ta biết có Phật tánh sáng
suốt nhưng biết vậy rồi thôi, phiền não đến thì cũng phiền não, là do không
dùng trí quán chiếu để phá vô minh, hay không khởi phát được Phật tánh bên
trong nên khổ đau vẫn khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vì vậy, chúng ta
phải nhờ tu hành để cho liễu nhân phát ra, mới đủ sức thắng được phiền não. Do
đó, để thành tựu được liễu nhân chúng ta phải thực hành, phải tu tập chứ không
phải nói trên lý thuyết suông. Dù chúng ta có lý luận hay cách mấy cũng không
thắng được phiền não, phải có sự tu và chứng nghiệm thì mới thắng được.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">IV. CON ĐƯỜNG TU TẬP</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Như vậy, chúng ta
không dừng trên tuệ văn tự; mà phải có tuệ tư: suy nghĩ, phán đoán xem những
điều mình học thấy đúng như thế nào rồi mới tiến tới tuệ tu: thực hành để chứng
nghiệm lẽ thật. Do đó mới phát ra trí tuệ chân thật. Chúng ta tu là để tiến tới
liễu nhân, đó là con đường tu tập. Con đường tu tập đây có nhiều hướng, nhưng
chính yếu là buông bỏ những tình chấp mê lầm về thân, tâm hư dối. Do chấp thân
tâm hư dối nên chúng ta quên Phật tánh chân thật. Bây giờ chúng ta muốn trở về
sống với Phật tánh thì phải tập buông bỏ những tình chấp mê lầm, thấu rõ thân
này không phải là mình, tâm hư dối không phải là mình nên không chạy theo cái
giả mà sống trở về với chánh nhân Phật tánh.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật dạy thân này
do đất, nước, gió, lửa hòa hợp tạo thành; có hợp là có tan, như hôm nay ngồi
đây là tạm hợp, mai nó tan phải ra nghĩa địa nằm. Đất là chất vô tri, không
hiểu biết gì; nước, gió, lửa cũng vô tri. Tứ đại là vô tri, vậy cái gì là linh
tri sáng suốt trong mỗi người chúng ta? Trong nhà Thiền có câu chuyện về ngài
Phá Táo Đọa. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thiền sư Phá Táo
Đọa là người Trung Hoa, ngài sống gần núi Tung Sơn. Một hôm, ngài cùng với nhóm
đệ tử đi xuống núi, nghe mọi người nói ở dưới chân núi có cái miếu thờ ông Táo
rất linh thiêng, ai mà xúc phạm thì bị bẻ cổ, vặn họng v.v... nên người ta giết
gà, giết vịt, giết heo đến cúng tế ông để ông phù hộ cho khỏe mạnh làm ăn phát
tài. Nghe như vậy, Thiền sư dẫn đệ tử đi vào trong miếu để cảnh tỉnh cho mọi
người, cũng đồng thời cảnh tỉnh luôn ông thần Táo. Đến nơi, Thiền sư lấy gậy gõ
vào cái bếp nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Đây là ngói gạch
hợp thành, linh từ đâu đến Thánh từ đâu lại mà ngươi đòi hỏi cúng tế nhiều sinh
mạng như vậy?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Nói xong, ngài gõ
thêm vài ba gậy vào cái bếp, bỗng nhiên cái bếp ngã đổ xuống. Mọi người xung
quanh thấy giật mình, nhưng ngài thản nhiên rồi đi ra. Đi được vài bước, có một
vị thanh niên mặc áo mão màu xanh giống như vị quan chức trang trọng đến lạy
trước ngài.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ông là ai vậy?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vị đó nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Bạch Hòa thượng!
Con chính là Thần Táo đây! Vừa rồi con mới được Hòa thượng khai thị cho pháp vô
sanh. Con thoát khỏi kiếp táo, được sanh về cõi trời. Cho nên con đến lễ tạ Hòa
thượng.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Cái đó là tánh
bản hữu của ông thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Sau đó các vị đệ
tử thắc mắc hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Bạch Hòa thượng!
Trước giờ tụi con đâu có nghe Hòa thượng dạy pháp vô sanh, sao hôm nay ông Thần
Táo được nghe pháp vô sanh gì mà mau thoát khỏi kiếp Táo như vậy!</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ngài mới nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">- Ta cũng đâu nói
gì khác! Ta chỉ bảo đây là đất, nước, ngói, gạch tạo thành thôi. Linh từ đâu
lại? Thánh từ đâu đến?</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Ông Thần Táo lâu
nay không có chỗ gá nương, nên mới tạm gá vào cái bếp lấy đó làm thân mình,
chấp đó là mình nên bắt người ta cúng tế, ai đụng đến cái bếp đó thì bị vặn
họng, bẻ cổ. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cũng giống như
chúng ta bám vào cái thân này, mấy cục thịt cục xương kết lại thành thân lấy đó
cho là mình, ai đụng tới thì sanh chuyện. Hằng ngày, chúng ta đòi hỏi ăn đủ
thứ, ăn không ngon là không muốn ăn. Vậy thì mấy cục thịt cục xương, mấy sợi
gân v.v... này là mình hay sao? Do đó, Thiền sư Phá Táo Đọa gõ vào mấy cục gạch
nói linh Thánh ở chỗ nào? Đá gạch là vô tri, còn linh Thánh là sáng suốt, vậy
mà bám vào mấy cái vô tri cho là sáng suốt sao? Ngay lời khai thị đó, Thần Táo
liền giác ngộ. Buông cái bám chấp đó thì ông liền giải thoát. Đó là Pháp vô
sanh. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta là cái
linh tri sáng suốt, đâu phải mấy cục thịt, cục xương, mấy sợi gân vô tri này.
Nếu chúng ta giác ngộ buông được mấy cục thịt này thì liền giải thoát. Nhưng do
chúng ta chưa chịu buông nên vẫn còn khổ đau, phiền não đây. Đó là chỗ mê lầm,
điên đảo của chúng ta. Chúng ta muốn giải thoát thì phải buông xuống những tình
chấp mê đảo, nếu ai nói nặng hay xúc phạm mình thì chúng ta quán đó là họ nói
nặng mấy cục xương, mấy cục thịt chứ đâu phải mình. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Quán như vậy chúng
ta sẽ cởi mở, sự thật là như vậy, chỉ là mấy cục thịt thôi. Nhưng do nhiều đời
chúng ta chấp thân tâm hư dối là mình thật nên mới có phiền não, có sân si. Nếu
biết rõ đất nước gió lửa là vô tri, buông bỏ tình chấp về thân thì chúng ta
không phiền não khi ai đó đụng đến thân này.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tâm hư dối cũng
vậy, nó luôn luôn thay đổi lúc nghĩ thế này lúc nghĩ khác, lúc vui lúc buồn. Khi
vui cho là tôi vui, khi buồn cho là tôi buồn. Bởi nhận cái "Tôi" này
chính là mình, nên suốt cuộc đời chúng ta luôn lầm lẫn, không biết một ngày có
bao nhiêu cái Tôi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cho nên tu là để
phá ngã, phá cái tôi cố hữu từ bao đời bao kiếp. Trong các Kinh A-hàm hoặc
Nikaya, Phật thường nhắc nhở: "Quán kỹ! Sắc, thọ, tưởng, hành, thức này
không phải là ta, không phải là của ta, không phải là tự ngã của ta. Cho đến
mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý cũng không phải là ta, không phải là của ta, không
phải là tự ngã của ta!", không có chỗ nào để bám. Nếu mỗi ngày chúng ta
đều quán kỹ như: "ăn", cho là ta ăn. Nếu như vậy cái gì là
"Ta"? Cái miệng là "Ta", cái lưỡi là "Ta", bao tử
là "Ta" phải không? Rồi "Ta" buồn, "Ta" vui,
"Ta" ghét, "Ta" suy nghĩ. Vậy cái đầu là "Ta" ,
cái não là "Ta" hay sao? như vậy một ngày có biết bao nhiêu cái
"Ta" Trong Kinh Viên Giác, Phật dạy: "Vô minh là gì? Do chấp cái
thân bốn đại này là ta, chấp cái tâm duyên theo bóng dáng sáu trần là Ta, đó
gọi là vô minh". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật định nghĩa
nếu chấp cái tâm suy nghĩ phân biệt này là ta, đó gọi là vô minh điên đảo.
Những cái sanh diệt hư dối không thật mà chấp là ta thì quả là điên đảo. Điên
đảo tức là cái thấy nó lộn ngược. Cái giả lấy làm thật, trong khi cái thật
không biết lầm nhận với cái giả, do thấy lộn ngược như vậy nên gọi là điên đảo.
Bây giờ chúng ta tu phải chuyển cái nhìn lại, cái thật phải thấy là thật, cái
giả phải thấy là giả mới hết điên đảo.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Thiền sư Bàn Khuê
ở Nhật Bản, ngài có lời khai thị cho người học rất hay: "Mỗi người ở trong
đây cũng như thế! Từ trước đến nay đã từng làm ác, bị cuốn theo bởi nhiều loại
bám víu và thèm khát, bị xâm chiếm bởi sân si cho nên chịu luân hồi, chuyển tâm
Phật vốn có thành ra A-tu-la và quỷ đói. Nhưng sau khi nghe tôi giải thích về
tâm Phật Bất sinh rồi. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Quý vị hiểu rõ thì
chính cái tâm tham dục, sân giận bám víu bấy lâu nơi quý vị lập tức chuyển
thành tâm Phật Bất Sinh và quý vị sẽ không bao giờ mất tâm ấy, dù trải qua mười
ngàn kiếp. Khi quý vị an trú trong tâm Phật ấy thì từ đây quý vị sẽ là những vị
Phật sống. Nhưng đừng lầm, nếu quý vị đánh mất cái tâm Phật ấy thì mười ngàn
đến cả trăm ngàn kiếp sau quý vị cũng không thành Phật được. Hãy nên nhớ kỹ
điều này". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tức là khi chúng
ta đánh mất cái tâm Phật Bất Sinh thì dù mười ngàn kiếp sau cũng không thành
Phật được. Thành Phật là từ tâm Phật này mà thành. Đây là những lời chân thật
thiết tha của người đã giác ngộ nói ra. Bởi chính ngài đã chứng nghiệm lẽ thật
đó, nên ngài nói một cách mạnh mẽ xác quyết không nghi ngờ. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chúng ta muốn sống
trở lại với chánh nhân sẵn có, thì phải nên buông bỏ những tình chấp mê lầm.
"Tu" là ngay cái điên đảo này mà thấy đúng trở lại chứ không gì khác.
Tu là chuyển mê thành giác, chính mình mê rồi cũng chính mình giác.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><b><span style="font-size: 14pt;">V. TÓM KẾT</span></b></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mỗi người đều có
chánh nhân Phật tánh, nhưng nhiều đời quên mất không biết gọi là mê, ngày nay
được nghe được nhắc lại là một duyên lớn. Chúng ta biết mình có chánh nhân, tin
nhận soi trở lại, đồng thời nỗ lực tu tập những pháp lành để buông bỏ những tập
khí mê lầm, thành tựu liễu nhân Phật tánh, tức mở mắt tuệ cho Phật tánh hiện
bày. Có được liễu nhân Phật tánh thì sinh diệu dụng Phật tánh bất khả tư nghì
không nói hết được.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Vì vậy, liễu nhân
là phần còn lại của mỗi người, chúng ta phải tự phát huy ra, không thể ỷ lại
hoàn toàn vào ông thầy. Trong Kinh Pháp Hoa, phẩm Hiện Bảo Tháp ghi, khi Phật
nói kinh Pháp Hoa xong thì ngài tuyên bố vào Niết-bàn: "Ai có thể ở trong
cõi Ta-bà này nói kinh Diệu Pháp Liên Hoa, nay chính là phải lúc. Như Lai không
bao lâu sẽ vào Niết-bàn, Phật muốn đem Kinh Pháp Hoa này phó chúc cho có
người". </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Phật nói Kinh Pháp
Hoa là khai thị cho người ngộ nhập tri kiến Phật. Phật nói Kinh Pháp Hoa xong
là phần của Phật đã xong nên ngài vào Niết-bàn. Phần còn lại là để cho mỗi
người phát huy Kinh Pháp Hoa nơi mình, khai thác tri kiến Phật nơi mình không
còn ỷ lại nơi Phật nữa. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Cho nên, Phật vào
Niết-bàn để phần còn lại cho mỗi người tự phát huy. Đó là ý nghĩa nhắc nhở cho
mỗi người không nên ỷ lại bên ngoài, phải tự phát huy cái thật nơi mình để tiếp
nối hạt giống Phật ở thế gian này. Cũng chính là đền ơn Phật, không cô phụ nhân
duyên Phật ra đời.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Tóm kết ý nghĩa
này bằng bài kệ của ngài Phó Đại Sĩ, hóa thân của Bồ-tát Di-lặc ở Trung Hoa,
ngài nói:</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Dạ dạ bão Phật
miên,
    <br />Triêu triêu hoàn cộng khởi.
    <br />Khởi tọa trấn tương tùy,
    <br />Ngữ mặc đồng sở chỉ.
    <br />Tiêm hào bất tương ly,
    <br />Như hình ảnh tương tợ. 
    <br />Dục thức Phật khứ xứ,
    <br />Chỉ giá ngữ thinh thị!
    <br />Dịch:
    <br />Đêm đêm ôm Phật ngủ,
    <br />Sáng sáng cùng Phật dậy.
    <br />Ngồi đứng cùng theo nhau,
    <br />Nói nín đồng chung ở.
    <br />Chẳng mảy may tạm rời,
    <br />Giống hệt bóng với hình.
    <br />Muốn biết chỗ Phật đi,
    <br />Chính cái nói năng đó!</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Mỗi đêm chúng ta
ôm Phật ngủ, sáng dậy cùng Phật dậy, nói nín cùng chung ơ,û không lúc nào tạm
rời. Nhưng chúng ta lại mê lầm, hằng ngày đi với Phật, đứng với Phật, ngủ với
Phật, thức với Phật, lại đi tìm Phật. Vì vậy, ở đây đánh thức mọi người luôn
sống trở về với lẽ thật nơi chính mình. Muốn biết chỗ Phật đi thì chính ngay
cái nói năng đây, Phật là ngay trong đó chứ không đâu khác. Đây là Phật thật,
không phải Phật theo hình tướng bên ngoài, Phật đây là chánh nhân. </span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Chánh nhân luôn
sẵn có nơi mình, lúc nào cũng không tạm thời. Giờ chỉ còn một điểm là chúng ta
khéo nhớ trở lại chánh nhân để phát triển thành diệu dụng, thắng được những
phiền não đau khổ nơi mình, như vậy Tam nhân Phật tánh trọn vẹn đầy đủ ý nghĩa.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: 14pt;">Hiện tại, mỗi
người đều có đủ chánh nhân, duyên nhân, phần còn lại là liễu nhân hãy tự phát
huy để chứng nghiệm lẽ thật nơi mình. Vậy mong tất cả đều thành tựu đầy đủ Tam
nhân Phật tánh. Đó là sống để trở về nguồn gốc chân thật của chính mình, là
niềm vui lớn nhất ở trên thế gian này. </span></p>
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Nguồn tin:</strong>
				TT Thông Phương
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html" title="Tam nhân Phật tính">https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tam-nhan-Phat-tinh-6515.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>