<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Tu là bỏ cái giả - Nhận ra cái thật</title>
<meta name="description" content="Tu là bỏ cái giả - Nhận ra cái thật - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta name="ProgId" content="Word.Document">
<meta name="Generator" content="Microsoft Word 11">
<meta name="Originator" content="Microsoft Word 11">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Tu là bỏ cái giả - Nhận ra cái thật">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-hoc-pho-thong&#x002F;Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="File-List" href="https://chuathanhlangson.com/file:///C:DOCUME~1ADMINI~1LOCALS~1Tempmsohtml1clip_filelist.xml" style="font-family: Times New Roman;">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}

&amp;amp;amp;lt;!--
 /* Style Definitions */
 p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin:0in;
	margin-bottom:.0001pt;
	mso-pagination:widow-orphan;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";}
@page Section1
	{size:8.5in 11.0in;
	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;
	mso-header-margin:.5in;
	mso-footer-margin:.5in;
	mso-paper-source:0;}
div.Section1
	{page:Section1;}
--&gt;</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Tu là bỏ cái giả - Nhận ra cái thật</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Chủ nhật - 21/02/2010 13:11</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo dưới cội bồ đề, thời gian đầu Ngài chần chờ không muốn truyền bá giáo pháp. Đến khi chư Thiên xuống đảnh lễ, cầu xin Ngài nên vì chúng sanh mà lập bày phương tiện giáo hóa. Lúc trước đọc sử tới đoạn này tôi hơi ngạc nhiên. Vì Đức Phật phát thệ nguyện lớn, thị hiện nơi đời để độ chúng sanh, sao bây giờ thành Phật rồi, Ngài không chịu đi truyền bá Chánh pháp, đợi năn nỉ mới chịu thuyết pháp.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
			</meta></meta></meta></meta></link><!--[if gte mso 9]><xml>
 <w:WordDocument>
  <w:View>Normal</w:View>
  <w:Zoom>0</w:Zoom>
  <w:PunctuationKerning/>
  <w:ValidateAgainstSchemas/>
  <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid>
  <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent>
  <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText>
  <w:Compatibility>
   <w:BreakWrappedTables/>
   <w:SnapToGridInCell/>
   <w:WrapTextWithPunct/>
   <w:UseAsianBreakRules/>
   <w:DontGrowAutofit/>
  </w:Compatibility>
  <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel>
 </w:WordDocument>
</xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml>
 <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156">
 </w:LatentStyles>
</xml><![endif]--><!--[if gte mso 10]>
<style>
 /* Style Definitions */
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-name:"Table Normal";
	mso-tstyle-rowband-size:0;
	mso-tstyle-colband-size:0;
	mso-style-noshow:yes;
	mso-style-parent:"";
	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
	mso-para-margin:0in;
	mso-para-margin-bottom:.0001pt;
	mso-pagination:widow-orphan;
	font-size:10.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	mso-ansi-language:#0400;
	mso-fareast-language:#0400;
	mso-bidi-language:#0400;}
</style>
<![endif]-->
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Về
sau nghiên cứu kỹ tôi mới thấy rõ, quả là chỗ Đức Phật thấy, Đức Phật không thể
nói cho người thế gian hiểu. Tại sao? Bởi vì chỗ đó ngược hẳn với cái thấy của
người phàm tục, nên làm sao giảng cho họ hiểu được. Vì vậy Phật không muốn nói.
Khi chư Thiên nài nỉ Phật dùng phương tiện giáo hóa chúng sanh, từ từ sẽ có người
hiểu; Phật xét thấy điều này hợp lý nên kể từ đó mới chuyển bánh xe Đại pháp. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Bài
pháp đầu tiên ở vườn Lộc Uyển là bài Tứ đế, nói đủ là Tứ diệu đế. Lâu nay người
học Phật xem đây là chân lý đầu tiên, Đức Phật trình bày rất đúng, rất thật.
Nhưng đó là phương tiện, chớ không phải chỗ cứu kính chân thật. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Nếu quý vị có
đọc kinh Kim Cang, kinh Viên Giác sẽ thấy Phật dạy rằng: Pháp của Phật như con thuyền
hay chiếc bè đưa người qua sông. Khi lên bờ rồi phải bỏ chiếc bè. Kinh Viên
Giác nói, ví như người muốn thấy mặt trăng ở đâu? Người bạn thấy được liền lấy
tay chỉ bảo “mặt trăng ở đó”.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;"> Nương theo ngón tay người kia nhìn thấy mặt
trăng. Khi thấy mặt trăng rồi ngón tay là vô nghĩa. Cũng thế, pháp của Phật dạy
là phương tiện, giống như ngón tay để chỉ cho chúng ta đi tới chỗ chân thật.
Chỗ chân thật ví như mặt trăng, đạt được chỗ chân thật rồi thì phương tiện phải
bỏ. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Chúng
ta nên biết pháp Phật là phương thuốc trị lành tâm bệnh cho chúng sanh. Bệnh
lành thì thuốc phải bỏ. Giả sử bây giờ chúng ta bị sốt rét phải uống thuốc sốt
rét. Khi bệnh đã lành hoàn toàn, nếu thấy thuốc hay quá tiếp tục uống nữa thì
sao? Bệnh trở lại. Cho nên bệnh lành rồi phải bỏ thuốc. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Pháp
của Phật dạy là tùy bệnh cho thuốc. Chúng sanh có bệnh nào Phật cho thứ thuốc
ấy. Ví dụ người tham ái nhiều, Phật dạy phương thuốc quán bất tịnh. Thấy thân
nhơ nhớp quá sanh gớm nên hết tham ái. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Người hiếu danh nhiều Phật dạy quán vô thương,
danh vọng được rồi sẽ mất, chớ không bền, nhờ quán như thế nên bớt hiếu danh.
Từng phương thuốc trị từng bệnh cho chúng sanh. Nhưng tất cả đều là phương tiện
chớ không phải cứu kính. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Ban đầu Phật dùng phương tiện dẫn dắt chúng ta từ từ
đi tới kết quả là cứu kính. Thế nên muốn đến chỗ cứu kính, trước phải qua
phương tiện, nhưng đạt được cứu kính rồi thì phải bỏ phương tiện. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Chúng
ta ngày nay cứ đem kinh đọc cho Phật nghe hoài, cho đó là tu kỹ. Ngày nào cũng
đem kinh ra đọc mà không hiểu được ý Phật dạy. Học kinh để hiểu, hiểu để tu chớ
không phải đem đọc cho Phật nghe. Phật tử chẳng những đọc cho Phật nghe, mà còn
tính bộ với Ngài nữa. Quả thật là một sai lầm đáng thương! <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Ngài
Huệ Khả trước tên Thần Quang, tu thiền cũng lâu. Khi nghe Tổ Đạt Ma sang Trung
Hoa, ở chùa Thiếu Lâm ngồi xây mặt vào vách núi, mấy năm không nói chuyện với
ai. Ngài tìm tới không biết làm sao thưa. Lúc ấy nhằm mùa đông tuyết xuống tới
đầu gối, Ngài vẫn đứng thản nhiên từ đầu hôm đến sáng để cầu đạo. Biết được, Tổ
xoay lại hỏi: <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">-
Ông cầu cái gì mà chịu khổ hạnh vậy? <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Ngài
thưa: <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">-
Cúi mong Hòa thượng từ bi mở cửa cam lồ, rộng độ chúng con. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Tổ
bảo: <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">-
Diệu đạo vô thượng của chư Phật, dù nhiều kiếp tinh tấn, hay làm được việc khó
làm, hay nhẫn được việc khó nhẫn, còn không thể đến thay! Huống là dùng chút
công lao nhỏ này mà cầu được pháp chân thừa ư? <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Nghe
thế, Ngài liền đi ra phía sau, mượn cây dao chặt một cánh tay dâng lên Tổ để tỏ
lòng thiết tha cầu đạo. Tổ Đạt Ma đồng ý và nhận làm đệ tử, đặt tên là Huệ Khả.
Huệ là trí tuệ, Khả là khá. Ý Tổ khen ngài Thần Quang có trí tuệ khá lắm nên
mới dám hy sinh như vậy. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Khi
được nhận làm đệ tử rồi, một hôm Huệ Khả thưa với Tổ Đạt Ma: “Bạch Hòa thượng,
tâm con không an, xin Hòa thượng dạy con pháp an tâm”. Tổ Đạt Ma không trả lời
thẳng, mà bảo: “Đem tâm ra ta an cho”. Ngài Huệ Khả xoay lại tìm một hồi, tâm
bất an mất tiêu, không thấy nở đâu. Ngài liền thưa: “Bạch Hòa thượng, con tìm tâm
không được”. Tổ bảo: “Ta đã an tâm cho ngươi rồi”. Ngay đó ngài Huệ Khả liền
biết đường vào. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Phật
tử có ai tập ngồi thiền rồi , mới thấy tâm mình lăng xăng lộn xộn thế nào. Cho
nên ngài Huệ Khả xin pháp an tâm là điều hợp lý vô cùng. Chúng ta cũng giống
hệt vậy thôi. Nhưng câu trả lời của Tổ dường như hơi ngược ngạo, dạy pháp an
tâm mà lại bảo “đem tâm ra ta an cho”. Chính chỗ này ngày xưa tôi cứ ngỡ dường
như Tổ đùa chơi vậy. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Người ta tha thiết học hỏi, mà Tổ lại như đùa, không ngờ ngài
Huệ Khả lãnh hội được. Đó là điều chúng ta thấy khó hiểu. Sau này khi nhập thất
tu, đọc lại sử, tôi mới giật mình thấy cái ngu trước. Bởi vì chúng ta bị si mê
nên mãi chìm trong sanh tử. Si mê cái gì? Si mê chấp thân này là tâm mình thật.
Hai cái si mê này khiến chúng ta cứ tạo nghiệp, đi mãi trong sanh tử. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Hiện
giờ quý vị đều thầm đồng ý thân này thật nên mới quý, mới lo đủ thứ cho nó. Ví
dụ có hai người đối trước món đồ giả, một người nói thật, một người nói giả. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Vậy trong hai người đó, ai ngu ai trí? Giả mà tưởng thật là ngu, còn giả biết
giả là trí. Vậy tôi đặt câu hỏi lại, thân này là thật hay giả? Giả. Nếu quý vị chỉ
thấy cái giả theo câu hỏi của tôi, thì khi ra khỏi giảng đường này sẽ thấy nó
thật hết. Đó là chỗ mê lầm của chúng ta. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Như
quý vị đang ngồi nói chuyện chơi với người thân, bất thần người ấy đứt gân máu
ngã xuống tắt thờ. Khi còn nói chuyện ta gọi đó là thật, đến lúc tắt thờ mới
biết nó giả. Nếu thật thì lúc nào cũng thật, trước sau cũng thật. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Mọi người khi
còn đi đứng, nói năng đều cho là thật, đến chừng ngã ra chết ai cũng bảo giả hết.
Như vậy là sao? Chẳng lẽ nửa thật nửa giả. Thật ra trong giả có thật mà chúng ta
không biết, nên lầm cho nó hoặc toàn giả hoặc toàn thật. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Chúng
ta thử xét lại xem, hiện giờ mình sống đây, lỗ mũi đang thở. Hít vô là mượn
không khí bên ngoài vào. Thở ra là trả không khí ra ngoài. Hít vô thả ra đều
đều thì sống. Hít vô mà không trả ra được, trả ra mà không hít vô thì chết. Như
vậy thật ở chỗ nào? Nếu thật thì khỏi mượn, đã mượn thì không thật. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Một lát
mượn tách nước, chút xíu lại trả ra. Đem vô trả ra. Đem vô được mà trả ra không
được thì đi cấp cứu. Mượn trả đều đặn thì yên, không đều đặn không yên. Lâu hơn
nữa thì mượn chén cơm. Mượn rồi cũng phải trả. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Rõ ràng thân này sống bằng sự
vay mượn liên tục. Đã vay mượn mà nói thật thì biết trí tuệ chúng ta tới cỡ
nào? Chẳng lẽ mình ngu hết sao! Thế mà ra đường ai nói ngu đâu có chịu, trong
khi thực sự mình ngu quá chừng? Nói thế để thấy chúng ta đang mê lầm. Từ mê lầm
đuổi theo thân, lo cho nó, rốt cuộc rồi cũng mất. Như vậy có đáng thương không?<o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Đức
Phật giác ngộ thấy thân này là giả, do đất, nước, gió, lửa hợp lại thành. Chất
cứng là đất, chất ướt là nước, động là gió, ấm là lửa. Bốn thứ này đem vô trả
ra. Còn mượn mà không trả ra thì chết. Như vậy ta có thân này, chẳng qua là
cuộc sống vay mượn. Đó là điều thứ nhất. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Thứ
hai, quý vị thường cho những suy nghĩ phân biệt là tâm mình. Vì thế buồn,
thương, giận, ghét… đều là tâm ta. Nói “tôi buồn quá” thì buồn là tôi. Tôi vui,
tôi giận, tôi ghét… tất cả là tôi hết. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Cả trăm thứ, biết cái nào là tôi thật?
Nên không có cái tôi thật. Như ta đang có chuyện buồn, bất thần một người bạn
tri kỷ từ xa về, gặp lại nhau mình vui liền. Như vậy buồn không thật, nếu thật khi
vui đến buồn đi đâu? Như vậy vui buồn không phải thật mình, chỉ là cái tạm bợ
qua mất, mà ta lại chấp nó là tâm mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;"> Từ chấp đó, ta nghĩ việc này phải làm
như thế này mới đúng, làm khác là sai. Nếu ai đề nghị khác mình, hoặc phản đối
ý kiến nghĩ của mình, ta sẽ nổi nóng liền. Bởi chấp tâm suy nghĩ là mình, nên
phiền não phát sinh. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Song
chúng ta thử hỏi lại, những suy nghĩ của mình có đúng trăm phần trăm không? Nếu
ai cũng nghĩ đúng trăm phần trăm thì bây giờ nhà toàn cả chục tầng, chớ không
phải một hai tầng. Vì khi nghĩ đúng khi nghĩ trật, nên làm ăn mới thất bại. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Cuộc đời này thất bại nhiều, thành công ít, chứng tỏ con người nghĩ sai nhiều, nghĩ
đúng ít. Vậy mà ai cũng cố chấp cái nghĩ của mình là đúng, rồi sanh buồn giận,
thương ghét đủ thứ hết. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Lại
nữa, những khi ta khởi nghĩ thì thấy có nói, nhưng khi không nghĩ nó ở đâu? Tìm
không ra. Không có chỗ, không có hình tướng nên biết nó không thật. Lúc ngồi
thiều, ý cứ nghĩ lăng xăng hoài, ta bực mình nói tâm bữa nay xao động quá. Như
thế cho cái nghĩ lăng xăng xao động ấy là tâm mình. Phật bảo đây là kẻ mê. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Chúng
ta hiện giờ đang cố chấp, đang mê trong sự sai lầm, vì vậy tu rất khó. Chấp
thân thật nên gặp điều trái ý nổi giận đùng đùng. Do đó khổ cả ngày. Chừng nào
thấy được thân không thật, tâm không thật chúng ta sẽ sống thảnh thơi. Mỗi
người đều có quyền thấy khác mình, nên ai làm trái ý ta không giận. Hiểu như
vậy là giải thoát nhiều rồi. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Phật
thường dạy nếu chúng ta có nghĩ điều gì nên nói: “đây là cái nghĩ của tôi”.
Đừng nói cái nghĩ của tôi đúng, thêm chữ “đúng” thì có chuyện. Bởi vì hai cái
đúng ngược nhau chúng ta vẫn thấy dễ chịu, có khi còn trao đổi ý kiến để rút
kinh nghiệm thêm. 
    <br /></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Sống trên tinh thần ấy thì hay quá. Nên người sáng suốt muốn
tìm chân lý phải thấy rõ như vậy. Tâm không thật biết nói không thật, là người
trí, người giác rồi. Thế nên biết ngồi yên tĩnh tu không làm gì hết, không phải
vô ích, thật ra việc ấy có lợi ích lớn lao vô cùng. <o:p></o:p></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;">Vì
vậy chúng tôi dạy tu thiền, chỉ dẫn quý vị ngồi yên tịnh nhìn lại xem niệm khởi
từ đâu. Nó vừa dấy lên, ta biết vọng tưởng hư dối không theo, cứ thế công phu.
Mới nghe thấy đơn giản, không có giá trị gì, nhưng thật ra chúng ta đang làm
một việc lớn, đó là phá sai lầm muôn đời của mình.</span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;" class="MsoNormal"><span style="font-size: 14pt;"> Thấy rõ các tư tưởng sanh diệt
liên tục, tạm bợ hư dối, không theo nó thì nó phải chịu thua mình. Đó là pháp
an tâm của nhà thiền. Nói pháp nhưng thật ra không có pháp gì cả. Thiền tông
chủ trương không có một pháp dạy người, chỉ dùng trí mình soi lại để thấy cái
thật cái hư nơi mình. Đó là điều thiết yếu.<o:p></o:p></span></p>
		</div>
				<div id="author">
						<p>
				<strong>Tác giả bài viết:</strong>
				HT Thanh Từ
			</p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html" title="Tu là bỏ cái giả - Nhận ra cái thật">https://chuathanhlangson.com/phat-hoc-pho-thong/Tu-la-bo-cai-gia-Nhan-ra-cai-that-1892.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>