<!DOCTYPE html>
	<html lang="vi" xmlns="http://www.w3.org/1999/xhtml" prefix="og: http://ogp.me/ns#">
	<head>
<title>Chuyện cổ tích thời hiện đại</title>
<meta name="description" content="Chuyện cổ tích thời hiện đại - Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-giao-tuoi-tre&#x002F;Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html">
<meta name="author" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta name="copyright" content="Chùa Thành Lạng Sơn [trananhls.1984@gmail.com]">
<meta name="robots" content="index, archive, follow, noodp">
<meta name="googlebot" content="index,archive,follow,noodp">
<meta name="msnbot" content="all,index,follow">
<meta name="generator" content="NukeViet v4.0">
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<meta property="og:title" content="Chuyện cổ tích thời hiện đại">
<meta property="og:type" content="website">
<meta property="og:description" content="Savefile - Tin Tức - https&#x3A;&#x002F;&#x002F;chuathanhlangson.com&#x002F;savefile&#x002F;phat-giao-tuoi-tre&#x002F;Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html">
<meta property="og:site_name" content="Chùa Thành Lạng Sơn">
<meta property="og:url" content="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html">
<link rel="shortcut icon" href="https://chuathanhlangson.com/uploads/lotus.png">
<link rel="canonical" href="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/" title="Tin Tức" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/tin-tuc/" title="Tin Tức - Tin tức thời sự" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-hoc-pho-thong/" title="Tin Tức - Giáo lý Phật pháp" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Chuyen-Dao-Doi/" title="Tin Tức - Chuyện Đạo & Đời" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/phat-giao-tuoi-tre/" title="Tin Tức - Tuổi trẻ tươi sáng" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/nep-song/" title="Tin Tức - Triết lý nhân sinh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Suc-Khoe/" title="Tin Tức - Sức Khỏe - Y Học" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Vu-Lan-33/" title="Tin Tức - Công trình xây dựng chùa Tân Thanh" type="application/rss+xml">
<link rel="alternate" href="https://chuathanhlangson.com/rss/Xu-Lang-Que-Toi/" title="Tin Tức - Xứ Lạng Quê Tôi" type="application/rss+xml">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js">
<link rel="preload" as="script" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/assets/css/font-awesome.min.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/bootstrap.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/style.non-responsive.css">
<link rel="StyleSheet" href="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/css/news.css">
<link href="https://fonts.googleapis.com/css?family=Dancing+Script" rel="stylesheet">
<style>
	body{background: #fff;}
</style>
	</head>
	<body>
<div id="print">
	<div id="hd_print">
		<h2 class="pull-left">Chùa Thành Lạng Sơn</h2>
		<p class="pull-right"><a title="Chùa Thành Lạng Sơn" href="https://chuathanhlangson.com/">https://chuathanhlangson.com</a></p>
	</div>
	<div class="clear"></div>
	<hr />
	<div id="content">
		<h1>Chuyện cổ tích thời hiện đại</h1>
		<ul class="list-inline">
			<li>Thứ sáu - 23/01/2009 03:47</li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-print">&nbsp;</em><a title="In ra" href="javascript:;" onclick="window.print()">In ra</a></li>
			<li class="hidden-print txtrequired"><em class="fa fa-power-off">&nbsp;</em><a title="Đóng cửa sổ này" href="javascript:;" onclick="window.close()">Đóng cửa sổ này</a></li>
		</ul>
		<div class="clear"></div>
		<div id="hometext">
			Sau khi mẹ đẻ mất, Ân quay lại bệnh viên chăm sóc mẹ nuôi. Ân kể, lần đầu tiên chăm sóc cho mẹ nuôi, Ân cũng ngại, nhưng giờ thì Ân đã quá quen rồi. Từ khi bà Phẳng bị liệt, mọi chuyện sinh hoạt, ăn uống của bà Phẳng đều do một tay Ân chăm sóc, kể cả chuyện vệ sinh, tắm rửa. Nguyễn Hữu Ân là con trai út trong một gia đình 5 anh em ở khu Bàu Trũng, ngoại ô TP Vũng Tàu. Cha Ân, ông Nguyễn Hữu Thiền vốn là một thầy tu, từng đi tu tại một ngôi chùa cổ kính ngoài Huế.
		</div>
		<div id="bodytext" class="clearfix">
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Dường như đối với 
ông, nói như nhà Phật, nợ trần chưa hết. Một ngày nọ, ông gặp cô nữ sinh Hoàng 
Thị Bích Vân rồi đem lòng yêu mến. Sư trụ trì biết chuyện, đồng ý cho ông hoàn 
tục. Lấy nhau, hai vợ chồng ông Thiền dắt nhau vào Vũng Tàu sinh sống, 5 đứa con 
trai lần lượt ra đời.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Ân sinh ra, ông bà 
Thiền đầu tắt mặt tối cũng không đủ cho 7 miệng ăn. Ân thường xuyên đau ốm. Một 
ngày nọ, trụ trì của một ngôi chùa thuộc huyện Đơn Dương, Lâm Đồng, người đã 
từng học với ông Thiền ở Huế ghé nhà chơi.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Thấy cậu bé Ân với 
khuôn mặt nhân hậu thì thích lắm. Nghe chuyện về Ân, trụ trì bảo gia đình hãy 
giao Ân cho ông nuôi. Ân học xong lớp 6 đã phải khăn gói lên chùa để ở, vừa để 
làm công quả vừa tiếp tục học hành. Trụ trì đặt cho Ân pháp danh là Nguyên 
Viên...<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Sau 6 năm cố gắng 
làm việc ở chùa, vừa chuyên tâm học hành, Ân được thầy trụ trì khuyên về dự thi 
đại học. Khi Ân có ý nguyện xuất gia, thầy trụ trì đã nói với Ân rằng: “Con hãy 
cứ về với cha mẹ, tiếp tục học hành để trả cái ơn sinh dưỡng, rồi con phải ra 
đời để nếm trải cuộc sống, khi nào con thực sự muốn thì về với thầy. Cửa chùa 
lúc nào cũng rộng mở đón con”.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Nghe lời thầy trụ 
trì, Ân lại khăn gói về quê làm hồ sơ thi đại học, nhưng đó cũng là thời điểm mà 
mẹ Ân, bà Hoàng Thị Bích Vân bị ung thư giai đoạn cuối. Bà Vân là một phụ nữ 
phúc hậu, cả đời bà chỉ quanh quẩn chuyện lo lắng cho chồng con và giúp người, 
giúp được gì là bà dốc sức ra mà giúp.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Mẹ Ân chuyên làm 
bánh bột lọc, đạp xe đi bán bánh, nuôi anh em Ân ăn học, có ngày bà phải đạp đi 
xa gần 100km. Khi bà bị bệnh, chồng bà, cùng 5 người con đôn đáo đi vay mượn 
khắp nơi, bán đi tất cả những gì có thể để có tiền đưa bà đến Trung tâm Ung bướu 
chữa bệnh.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Không biết định 
mệnh sắp đặt thế nào mà bà Vân lại nằm ngay trên chiếc giường mà bà Phẳng nằm ở 
dưới. Những ngày cuối đời, bà Vân bị liệt nửa người, không thể tự lo sinh hoạt, 
mấy cậu con trai thì bỡ ngỡ, mọi chuyện sinh hoạt của bà Vân đều do bà Phẳng 
giúp. Hai người đàn bà coi nhau như chị em ruột thịt, hợp tính nhau, tâm sự quấn 
quýt bên nhau cả ngày không chán.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Cùng là phụ nữ, bà 
Vân hiểu được nỗi khao khát thầm kín của bà Phẳng, đó là một gia đình hoặc một 
đứa con hiếu thảo chăm sóc. Có lần bà nói với Ân: “Mẹ không sống được mấy nỗi, 
má Phẳng tội nghiệp lắm, không người thân thích, khi ốm đau không biết trông cậy 
vào ai. Khi má chết, con hãy lo cho má Phẳng như con đã lo cho 
mẹ”.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Rồi bà cũng bảo với 
bà Phẳng rằng: “Tôi coi chị như chị em, tôi có 5 đứa con, đứa nào cũng hiếu 
thảo. Chị hãy nhận thằng Ân làm con nuôi, coi nó như con của chị, nó sẽ đỡ đần 
cho chị lúc tuổi già, ốm đau bệnh tật...”. Bà Vân mất, bà Phẳng đau đớn đến tột 
cùng.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Bà Vân qua đời, anh 
em Ân đưa mẹ về làm tang lễ. Khi ấy bà Phẳng cũng đột nhiên trở bệnh nặng, không 
thể về quê bà Vân để đưa tiễn người chị em về nơi yên nghỉ. Bà chỉ biết nằm dưới 
gầm giường phòng 204 mà khóc. Năm ấy, Ân thi rớt đại học.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Trong suy nghĩ của 
mình, bà Phẳng nào dám nghĩ tới sự trở lại của Ân trong bệnh viện này. Nào ngờ, 
lo tang cho mẹ xong, Ân trở lại bệnh viện, thấy bà Phẳng nằm liệt, người xanh 
xao, chân không còn cử động được. Không đắn đo, Ân đã ở lại bệnh viện để chăm 
sóc mẹ nuôi.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Ân kể, lần đầu tiên 
chăm sóc cho mẹ nuôi, Ân cũng ngại, nhưng biết mẹ nuôi không thể tự làm, Ân thấy 
đấy là bổn phận, và Ân đã giúp bà mọi việc. Giờ thì Ân đã quá quen rồi, Ân coi 
đó là một việc bình thường, từ khi bà Phẳng bị liệt phải nằm một chỗ, mọi chuyện 
sinh hoạt, ăn uống của bà Phẳng đều do một tay Ân chăm sóc, kể cả chuyện vệ 
sinh, tắm rửa... Ân đều tự tay mình làm.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Bà Phẳng nghèo, gia 
đình Ân cũng nghèo, không có tiền hóa trị cho mẹ nuôi, Ân phải xin bác sĩ thuốc 
thừa của những bệnh nhân khác. Những lúc mẹ không có thuốc, Ân chạy đôn, chạy 
đáo xin tiền ở hội từ thiện để mua thuốc cho mẹ. Mỗi khi bà Phẳng trở mình, đau 
nhức, suốt đêm Ân xoa bóp chân tay, quạt cho bà yên giấc.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Năm 2003, Ân vừa 
chăm sóc mẹ nuôi vừa ôn thi đại học ngay cái phòng 204 ấy, bà Phẳng cũng khuyên 
Ân cố thi vào đại học để có tương lai. Hằng ngày, ngoài việc chăm sóc mẹ, ôn 
bài, lúc rảnh, Ân lại đi phụ phát cơm cháo từ thiện của chùa Bảo 
Vân.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Có khi, trong phòng 
có một bệnh nhân lớn tuổi, bệnh nặng phải thở bằng oxy, nằm một chỗ cả tuần 
không người tới chăm lo. Ân, má Phẳng và các hộ lý thay nhau chăm sóc, làm vệ 
sinh cho người bệnh tội nghiệp đó.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Cảm động vì lối 
sống nặng nghĩa tình của Ân, một kiến trúc sư trẻ biết chuyện về Ân sau những 
ngày vào chăm sóc mẹ mình trong bệnh viện, anh thường hay vào bệnh viện giúp Ân 
ôn thi. Người ta kể rằng, những tháng ngày ôn thi đại học, Ân hay ngồi dưới chân 
mẹ nuôi, không bật điện tránh làm phiền người khác, Ân chong đèn dầu leo lét 
dưới chân mẹ.<o:p></o:p></span></span></p>
<p style="text-align: justify; font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;"><span style="font-size: 14pt;">Năm ấy, bà Phẳng 
cũng thường xuyên bị cơn đau đến thấu xương tủy do căn bệnh quái ác hành hạ, 
nhưng thấy Ân chăm&nbsp; chú học, bà cố cắn răng chịu đựng, bà đau đến nước mắt giàn 
giụa Ân mới phát hiện.<o:p></o:p></span></span></p><span style="font-size: small;"><span id="lbBody" style="font-family: Times New Roman;">
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Năm 2003, Ân thi 
đậu vào khoa Đông Nam Á học của Đại học Mở Bán công TP HCM. Không kịp gọi điện 
báo cho cha ruột, Ân chạy ào vào bệnh viện, ôm mẹ nuôi mà mừng. Khỏi phải nói bà 
Phẳng vui đến mức nào. Bà khóc, và đó có lẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc 
nhất trong suốt cuộc đời đầy trầm luân của bà. Như một phép lạ, những cơn đau 
của bà bớt dần, bà dần đi lại được.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Thời gian ấy, bệnh 
viện cũng quá tải, nhường lại cái góc hẹp cho người bệnh khác, mẹ con Ân ra thuê 
nhà trọ gần bệnh viện. Ân tính toán thu xếp chuyện học hành và công việc sao cho 
không ảnh hưởng đến chuyện chăm sóc mẹ nuôi.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Năm 2005, khi phải 
phân chuyên ngành, Ân tính chọn ngành văn hóa, nhưng ngành này phải học buổi 
sáng mà khi đó mỗi sáng Ân phải thường xuyên đưa mẹ nuôi vào bệnh viện nên không 
thể theo học, Ân chọn ngành du lịch, học buổi chiều để tiện chăm sóc 
mẹ.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Mơ ước lớn nhất của 
bà Phẳng là xây được ngôi mộ kiên cố cho mẹ. Ở cái phòng 204 ấy, mỗi khi trời 
mưa, bà lại nhớ đến mẹ, lo sợ không biết ngôi mộ của mẹ xây tạm bợ trên ngọn đồi 
bằng cát ấy có bị trôi đi không, có bị trâu bò phá hỏng không? Lo nghĩ ấy khiến 
bệnh tình của bà ngày thêm nặng. Bà không có tiền, không có sức, đi làm sao nổi, 
nhiều lúc bà muốn nói với Ân về nỗi lo ấy, nhưng thấy con vất vả quá, bà lại 
thôi... Bà cứ giấu nỗi lo ấy trong lòng, thi thoảng dấm dứt khóc một 
mình.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">May mắn thay, khi 
bà có thể tạm đi lại được, nhiều nhà hảo tâm nghe chuyện về bà và đứa con nuôi 
đã giúp bà ít tiền để hóa trị. Bà chỉ dùng một nửa số tiền của ân nhân để hóa 
trị, một ít còn lại bà cùng Ân về quê xây mộ cho mẹ. Khi bà trở về quê, người 
trong làng đã hết sức bất ngờ.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Ngần ấy năm bà đi 
biền biệt, người ta cứ ngỡ với bệnh tình như vậy bà đã chết, bấy nhiêu năm nay, 
người làng vẫn thay nhau hương khói, chăm sóc mộ cho mẹ bà. Khi nghe bà có ý 
định xây mộ cho mẹ, hàng xóm người góp công, người góp sức chung tay vào giúp 
bà. Vậy là, mẹ bà đã có được một ngôi mộ kiên cố đẹp đẽ, thỏa ước nguyện cuối 
cùng của đời bà.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Nhưng căn bệnh quái 
ác khiến bà cũng không thể ở lâu bên mộ mẹ, bà lại phải trở về bệnh viện. Lúc ra 
đi, bà đã khóc ròng, bà sợ rằng, mình sẽ không thể trở lại thăm mộ mẹ lần nữa. 
Bà sợ mình vĩnh viễn không thể trở lại nơi này.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Thời gian sau đó là 
thời gian hạnh phúc, Ân có lúc đi học, lúc đi làm thêm. Còn bà ở nhà lo chuyện 
ăn uống trong căn nhà thuê gần bệnh viện. Trước đây, bà Phẳng có nằm mơ cũng 
không nghĩ đến bà sẽ có những ngày như thế.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Hạnh phúc viên mãn 
ấy không kéo dài được bao lâu, đến đầu năm 2005, những cơn đau lại tái phát, bà 
không thể đi lại, rồi liệt dần. Rồi từ đó, hằng ngày, Ân thức dậy từ 5 giờ sáng 
làm vệ sinh cho mẹ. Sau đó, bế mẹ lên xe rồi đẩy đến bệnh viện cho các bác sĩ 
khám, điều trị. Thế nhưng, sợ để mẹ ở nhà trọ thiếu thốn đủ thứ, lúc nguy biến 
không biết xoay sở thế nào, hai mẹ con lại dọn vào trong bệnh 
viện.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Phòng 204 hết chỗ, 
bệnh viện bố trí cho mẹ con Ân sang bên phòng 206, hiểu hoàn cảnh của hai mẹ 
con, bà Phẳng được bệnh viện bố trí nằm ngay lối đi căn phòng, rộng rãi hơn một 
chút và tiện cho việc sinh họat.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Trưa, Ân đạp xe đến 
giảng đường, giờ ra chơi 15 phút, Ân lại chạy về bệnh viện ngó qua mẹ nuôi, khi 
thì dặn dò, khi thì lo chuyện vệ sinh, cho bà uống chút nước, ăn chút cháo rồi 
lại tức tốc chạy vào giảng đường. <o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Giờ Ân đã là sinh 
viên năm cuối, để có tiền đóng học phí và chữa bệnh cho mẹ, Ân xin đi phục vụ 
các tiệc cưới ở nhà hàng Hoa Hồng, khách sạn Kỳ Hòa. Mỗi đám cưới, Ân được trả 
công 30 nghìn đồng. Trung bình mỗi tháng Ân kiếm được khoảng 300 nghìn, tháng 
nào nhiều việc, Ân thu nhập đến 500 nghìn. Nhưng số tiền nhỏ nhoi đó chẳng thấm 
vào đâu so với tiền thuốc điều trị của mẹ nuôi.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Những lúc không có 
thuốc, biết mẹ cắn răng chịu đau, Ân cứ ngồi hàng giờ bóp tay, bóp chân cho bà. 
Khi bà ngủ ngon Ân mới học bài, nhiều khi Ân ngủ gật gù dưới chân mẹ, bà Phẳng 
tỉnh dậy, cũng không dám trở mình, sợ con thức giấc.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Kể cho tôi nghe, bà 
Phẳng rơm rớm nước mắt. Ân lấy khăn lau mắt cho mẹ, rồi nhắc khéo bà: “Mẹ đừng 
khóc, có con rồi mà”. Tôi cảm thấy nghèn nghẹn trong cổ họng mình. Lúc Ân đi ra 
ngoài, bà ghé tai tôi nói nhỏ, cả cuộc đời bà cơ khổ, trầm luân, chịu nhiều bi 
kịch, bà có ngờ đâu cuối đời ông trời lại bù đắp cho bà đứa con hiếu thảo - đứa&nbsp; 
con mà bà không có công sinh, cũng chẳng một ngày nuôi 
dưỡng.<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Được nếm trải hạnh 
phúc làm mẹ, ngay ngày mai, bà có nhắm mắt ra đi, bà cũng mãn nguyện lắm! Tôi 
hỏi bà có ước nguyện gì không, trầm tư một lúc rồi bà bảo, bà chỉ mong làm sao 
được khỏe lại, để lo chuyện cơm nước cho thằng Ân, để bù đắp những ngày nó cơ 
khổ vì bà, nhưng bà biết, ngày ấy có lẽ sẽ không bao giờ trở 
lại...<o:p></o:p></span></p>
    <p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt;">Tôi chia tay mẹ con 
bà Phẳng mà trong đầu quẩn quanh nhiều suy nghĩ. Ở bệnh viện, nơi biết bao con 
người đang phải hàng ngày hàng giờ vật lộn, chống chọi với bệnh tật, cuộc đời bà 
Phẳng là hiện thân của niềm tin, niềm khao khát sống kỳ lạ. Còn Ân, em chính là 
người đã viết nên câu chuyện cổ tích thuyết phục nhất về hai chữ hiếu - 
sinh.</span></p></span></span>
<p style="font-family: Times New Roman;"><span style="font-size: small;">
    <br /></span></p>
		</div>
	</div>
	<div id="footer" class="clearfix">
		<div id="url">
			<strong>URL của bản tin này: </strong><a href="https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html" title="Chuyện cổ tích thời hiện đại">https://chuathanhlangson.com/phat-giao-tuoi-tre/Chuyen-co-tich-thoi-hien-dai-203.html</a>

		</div>
		<div class="clear"></div>
		<div class="copyright">
			&copy; Chùa Thành Lạng Sơn
		</div>
		<div id="contact">
			<a href="mailto:trananhls.1984@gmail.com">trananhls.1984@gmail.com</a>
		</div>
	</div>
</div>
        <div id="timeoutsess" class="chromeframe">
            Bạn đã không sử dụng Site, <a onclick="timeoutsesscancel();" href="https://chuathanhlangson.com/#">Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập</a>. Thời gian chờ: <span id="secField"> 60 </span> giây
        </div>
        <div id="openidResult" class="nv-alert" style="display:none"></div>
        <div id="openidBt" data-result="" data-redirect=""></div>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/jquery/jquery.min.js"></script>
<script>var nv_base_siteurl="/",nv_lang_data="vi",nv_lang_interface="vi",nv_name_variable="nv",nv_fc_variable="op",nv_lang_variable="language",nv_module_name="news",nv_func_name="savefile",nv_is_user=0, nv_my_ofs=0,nv_my_abbr="GMT",nv_cookie_prefix="nv4",nv_check_pass_mstime=1738000,nv_area_admin=0,nv_safemode=0,theme_responsive=0,nv_is_recaptcha=1,nv_recaptcha_sitekey="6LfAUHYUAAAAAGgoZZaLvBT8i740FIBrHubaqU07",nv_recaptcha_type="image",nv_recaptcha_elements=[];</script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/language/vi.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/assets/js/global.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/news.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/main.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/bootstrap.min.js"></script>
<script src="https://chuathanhlangson.com/themes/themtet2018/js/fix_banners.js"></script>
</body>
</html>