Ngài
Viễn Công nói: “Trong trời đất thực có những vật dễ sinh. Nhưng, một ngày ấm mà
mười ngày lạnh, thì cũng chưa thấy vật nào có thể sinh được.
Diệu đạo vô thượng rõ ràng ở nơi tâm, và ngay trước mắt mình, nên cũng dễ thấy
được. Song cốt yếu là chí phải bền, làm phải tận lực thì ngay nơi mình, đứng,
ngồi cũng có thể mong đợi mà đạt tới được. Nếu một ngày tin, mười ngày ngờ, sớm
siêng tối nản, thì không những ngay trước mắt khó mà thấy được, tôi sợ rằng
suốt đời cũng vẫn cách xa diệu đạo vậy”.
(Thiền Lâm Bảo Huấn - Phẩm Tự Cường, HT. Thích Tâm Châu dịch)
Mùa
an cư năm nay 2009, được sự giảng dạy của Hòa Thượng Từ Quang về “Thiền Lâm Bảo
Huấn”, may mắn thay tứ chúng đồng tu, cảm nhận hỷ lạc trong mưa pháp, kiếp sống
con người vén được màn vô minh, khổ đau phiền não do sự chiêu cảm từ nhiều đời
kiếp luân hồi như được giải tỏa. Trên đời không có cuộc vui nào vui hơn sống
trong biển giáo pháp.
Nhân thân nan đắc
Diệu đạo nan cầu.
(Thân người khó được
Diệu đạo khó cầu).
Từ khi được cha mẹ sanh ra, có được thân người đầy đủ trang nghiêm, đó là phước
báo thiện lành. Hãy thường tư duy rằng trải qua nhiều đời nhiều kiếp ta mới được
nhàn cảnh thân người như vậy. Nhưng đã sanh ra đời thì có khổ, nhờ đau khổ mà
ta phát sinh tâm chán lìa sinh tử, kiêu căng tan biến, phát tâm thương xót
những chúng sanh trong cõi luân hồi, tự hổ thẹn về việc ác và hoan hỷ làm điều
lành.
Tuổi
đời càng thêm lớn, chướng duyên, thuận duyên đưa đến càng nhiều, thân tâm có
lúc an vui, có lúc phiền não, buồn giận, thương ghét, tự ti, tự tôn, tâm sanh
diệt luôn luôn hiện hữu chi phối làm cho con người đôi khi quên mất mình và
quên luôn thời gian đang lướt qua trước mắt, khi giật mình thì tóc đã đổi màu,
vô thường kề ở bên mình. Tạo thiện nghiệp hay ác nghiệp đều theo luật nhân quả
mà thọ sanh. Đường sinh tử luân hồi sáu nẽo không biết về đâu?!
Tâm
đại từ đại bi của Đức Phật vì thương xót sự vô minh của chúng sinh mà thị hiện
ra đời, để chỉ diệu đạo - con đường vi diệu - ngay trước mắt. Diệu đạo là những
gì Đức Phật đã chứng nghiệm và đã trải qua bằng trí tuệ giác ngộ cao thượng của
bậc chánh đẳng chánh giác. Diệu đạo không do mong cầu mà có được, cũng không do
lễ bái khấn nguyện mà thấy được.
Trong
Tăng chi bộ kinh, Đức Phật dạy: “Ta không dạy ai đến để tin, nhưng đến để thấy
và thực hành. Trong cuộc sống ta có thể tự giải thoát cho chính mình. Giải
thoát không tự nhiên mà có, cũng không do cầu xin mà được, mà chỉ cần phát
triển nổ lực vào trí tuệ. Ta không nên tin một cách mù quáng bất cứ việc gì mà
chưa thông qua trí tuệ, phải sáng suốt nhận định một cách rõ ràng đứng đắn rồi
mới hành trì. Nếu thấy bình an và hạnh phúc là giải thoát. Nếu thấy trói buộc
và phiền não là sai đường”.
Tu theo Phật nghĩa là phải chuyên tâm giữ chánh niệm, không theo tạp niệm, như
kẻ đội bát dầu trên đầu, bị người đưa gươm kề cổ dọa sẽ giết chết nếu đổ đi một
giọt.
Bản
chất thực sự của đời sống, là nguyên nhân sanh đau khổ và nguyên nhân sanh hạnh
phúc, người tu thấy rõ bằng mắt rất chân và rất thật, thì khi ấy mới quyết tâm
chuyển đổi trở nên con người đạo đức nhằm đưa đến giải thoát cùng tột, đồng
thời đem về trạng thái quân bình cho cuộc sống.
Giây
phút hiện tại, chúng ta có thể nhận thức được thực tế cuộc đời không mơ hồ,
không mộng tưởng điên đảo, thì sẽ cảm nhận và thấu hiểu được sự chân thật của
diệu pháp không còn xa cách nữa, mà ở trong từng hơi thở, trong từng tâm thức
vắng lặng vô trụ và vô niệm.
Trong
kinh thường nói, chỉ có trí tuệ mới đem đến cho người tu một sự kiên nhẩn bền
chí để đi đến giác ngộ và giải thoát mà thôi. Nhu cầu cuộc sống nếu biết đủ,
sống thanh đạm, không đòi hỏi nhiều, không tranh chấp hơn thua được mất, thì
người tu có rất nhiều thì giờ để tận dụng khả năng nghiên cứu, suy tư học đạo,
giữ tâm ý trong sạch. Phụng trì giới luật, trang nghiêm thân tướng, ngày đêm
suy nghĩ, sớm hôm thực hành thì không lo gì không thấy được diệu đạo vậy.
Theo
như Ngài Viễn Công dạy, nếu như có ngày tu học tinh tấn, có ngày buông xuôi trì
trệ, bản tánh dễ duôi, khiến con người rơi vào tình trạng giãi đãi, mất hết
năng lực tự tin về mình, hiện tượng vọng tâm vọng niệm xấu ác, ganh tị đố kỵ sẽ
xâm nhập và quấy nhiễu chế ngự người tu một cách dễ dàng. Diệu đạo suốt đời khó
gặp, thật uổng phí một đời tu!
Khi
bước trên đường đạo, chúng ta mang nhiều nghiệp bất tịnh của luân hồi cho nên
hành động từ thân, khẩu, ý tha hồ tạo tác, do đó khi chuyển thân trên bước
đường tu hành thường rơi vào trạng thái mê và tỉnh, thiện và ác lẫn lộn. Cho
nên không phải xấu tốt ở bên ngoài không thôi, mà xấu tốt thiện ác nằm thật sự
ở ngay trong tâm, biết xấu hổ, sợ quả báo, tâm an tịnh, siêng năng đem an vui
cho mình và cho người, nhận thức sớm được chừng nào thì “diệu đạo” ngay trước
mắt.
Để
giúp hành giả tiến đến đời sống thánh thiện và trọn lành vi diệu trên đường tu,
Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni ban truyền các giới luật cao thượng. Giới luật mới
nghe qua chừng như một sự răn cấm khắt khe, đầy những điều kiện khó khăn, nhưng
khi thấu hiểu và cố gắng sống với thân tâm một cách chân thành và thực sự, thì
giới luật giúp ích cho người tu rất nhiều.
Khi
ấy, giới là người bạn đạo chân thật, là phương pháp thực tập chánh niệm hữu
hiệu nhất, là sự bảo vệ an lành nhẹ nhàng trong sáng của thế giới tuyệt đẹp, mà
người tu theo Phật được thừa hưởng, như một chuỗi ngọc vô giá sáng ngời trí tuệ
của Bồ tát Quán Tự Tại cúng dường Bồ Tát Quán Thế Âm trong phẩm “Phổ Môn” vậy.
Tóm
lại, an lạc thay khi sống trong pháp vị của hai tuần nghiên tu an cư ở Tổ Đình
Từ Quang (
“Qua
lẽ tuần hoàn của vũ trụ, sự vật có trải qua sự nghiêm khắc của mùa đông, khi
sức sống trỗi dậy, trăm hoa đua nở, cây cỏ xanh tươi, mới thấy ánh xuân đầm ấm
là quí.
Tất
cả hiện tượng tốt xấu của xã hội đều do tâm chúng ta sáng tạo. Chúng ta phải có
tinh thần tự chủ. Tự thân chúng ta, luôn luôn phải thúc liễm, phải tỉnh thức,
phải trong sạch hóa tâm hồn, hành động, nói năng, suy nghĩ, mới có thể đem lại
lợi ích cho tha nhân, cho quốc gia, cho cộng đồng và cho nhân loại”.
(Tiếng vọng thời gian - HT. Thích Tâm Châu)
Đối
trước mười phương chư Phật, chư Bồ Tát, chư Hiền Thánh Tăng, con xin chắp tay
đảnh lễ, chí thành cầu khẩn các Ngài trụ thế lâu dài và hãy vì chúng sanh đau
khổ mê mờ mà đốt lên ngọn đuốc chính pháp.
Ý kiến bạn đọc
Chùa Thành Lạng Sơn Diên Khánh Tự